_
  • Viết cho người hôm qua

    Tôi trở về Việt Nam sau chuyến đi ngắn ngày vòng quanh một số nước Đông Nam Á. Một chuyến đi dài trong hành trình tìm kiếm những điều mới trong cuộc sống và dĩ nhiên tôi đi một mình.

     

    Thời gian gần đây tôi đi liên tục. Đúng như tính cách của mình. Cuộc đời là những chuyến đi.

    Tôi định bụng về rồi sẽ đi tiếp đó. Nhưng về thì nhận được một cuộc hẹn với nội dung như sau: “Thủy hay đi quá, sắp đến tròn 1 tuổi con Mơ, sợ Thủy đi nữa nên Booking Thủy trước, để đi dự tiệc thôi nôi”.

    Tôi định bụng sẽ không đi, vì tôi cảm thấy khá mệt sau chuyến đi dài. Nhưng đó là người bạn mà tôi rất quý, nên không thể không đi. Và tôi cũng muốn tránh một số cuộc gặp gỡ mà tôi không thích và không thấy thoải mái.

    Rồi chuyện gì đến cũng đến. Tôi đi. Và tôi gặp lại người đàn ông ấy. Có thể tạm gọi là người yêu cũ, một người từng đi qua đời tôi dạo ấy.

    Đó là người đàn ông mà tôi từng yêu rất nhiều, từng rất tốn nhiều tâm tư. Và cũng là người để lại cho tôi một vết thương lòng, sự tổn thương lòng tự trọng sâu sắc.

    imageQua cuộc tình ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy trong tình yêu, mình là người thất bại, dù đang cố tỏ ra kiêu hãnh, như chỉ là sự che dấu sự tổn thương trong lòng, che dấu mình là người thất bại.

    Tôi rời xa cuộc tình ấy, rời ra người làm tôi tổn thương, rời xa người làm tôi trở thành một người thất bại trong tình yêu. Cả tình yêu của mình cũng không thể bảo vệ được, để người khác đập vỡ.

    Số phận trêu đùa như thế. Hôm nay tôi gặp lại người đàn ông ấy sau ngần ấy thời gian không muốn thấy mặt nhau. Người đàn ông ấy mang vẻ mặt không còn thân thuộc nữa, xa lạ, và khoác lên một hình ảnh mới.

    Người đàn ông năm ấy tiến về phía tôi, cười nói và trò chuyện cùng tôi như hai người bạn xa không gặp. Dĩ nhiên đó chỉ là vẻ bề ngoài, chúng tôi hoặc chỉ một mình tôi đang cố cười với vẻ tự nhiên nhất để chào hỏi, đểm chuyện trò. Trên tay tôi giờ đây, đã có 1 chiếc nhẫn khác.

    Chúng tôi đã gặp nhau, đã trò chuyện như thế. Người năm ấy đã hỏi tôi bằng một nụ cười và một câu nói rất nhỏ: CÒN YÊU ANH KHÔNG?

    Trái tim tôi không loạn nhịp, nhưng cảm thấy xót xa. Xót xa cho chính cái thất bại của mình, tình yêu ấy là thứ xót xa của cuộc đời tôi. Tôi biết phải trả lời thế nào đây?

    – Tại sao anh lại hỏi điều này?

    – Em không cần trả lời, anh biết câu trả lời

    – Uh, anh biết câu trả lời mà. Vậy tại sao phải hỏi.

    Tôi biết, bao thời gian qua, anh luôn nói với mọi người và nói với chính tôi: tôi không muốn gặp anh. Có lẽ vậy, mà có lẽ không phải vậy. Tôi đang suy nghĩ tôi phải đối diện với một người tôi từng yêu sâu sắc lại làm tổn thương tôi thế nào, nhìn thấy anh, tôi nhìn thấy sự thấy lại một tình yêu thất bại của mình. Tôi – người thất bại trong tình trường. Tôi có thể khiến một người yêu tôi thật nhiều, nhưng tôi không có khả năng giữ lại họ bên cạnh mình, để người khác kéo họ rời xa tôi.

    Tôi trả lời anh là tôi không phải không muốn gặp anh, muốn gặp anh cũng không đúng. Chỉ là Tôi nghĩ mình sẽ gặp lại người đàn ông này khi trong tôi đã hoàn toàn phẳng lặng, hoàn toàn bình yên và nhìn lại người một thời tôi từng yêu với ánh mắt như bạn bè, không chút trách móc oán than những chuyện trong quá khứ. Tôi muốn tôi tha thứ cho anh và cho chính cả bản thân mình.

    Sau ngấn ấy thời gian, chúng tôi đã có cuộc sống riêng, không gian riêng, tưởng chừng nhưng mọi thứ đã chìm vào quên lãng, tôi có cuộc sống mới. Anh sống tiếp cuộc đời của anh. Và tôi trở thành người dưng trong mắt nhau. Thế mà tôi lầm thật.

    Tôi buộc miệng hỏi anh còn yêu tôi không. Và câu trả lời làm tôi hoàn toàn ngạc nhiên. Thời gian trôi qua ấy, anh vẫn luôn nghĩ về tôi, vẫn giữ những kỉ niệm lẫn tình cảm về tôi. Và luôn dõi theo tôi. Và còn yêu tôi như ngày nào.

    “Em làm gì anh đều biết, em làm sao che giấu được anh hả bưởi?”

    Tôi chỉ cười, nước mắt rơi, rơi không phải vì xúc động, mà vì vui sướng. Tôi vui sướng vì giờ đây chúng tôi đã có thể đối diện với nhau, thành thật với nhau, trải lòng với nhau và thật tâm chúc đối phương hạnh phúc. Tôi thật tâm chúc người đàn ông ấy sống hạnh phúc, tôi trân trọng và tha thứ tất cả những thứ đã đi qua.

    Tôi cám ơn anh đã còn yêu tôi. Và những gì đã đành cho tôi.

    Anh đưa tôi về, chào tạm biệt tôi bằng ánh mắt nhẹ nhàng dịu dàng như ngày nào. Tôi thấy nhẹ nhõm. Vì cuối cùng tôi cũng trút được gánh nặng trong lòng mình. Tôi cảm thấy mình không hề mất mát, mà cảm thấy có tất cả khi buông bỏ.

    Có lẽ thứ tôi có được trong đời không phải là sở hữu một ai đó, mà có được sự chân thành của họ. Tôi cũng học được nhiều điều, có những thứ khôg nhất thiết phải quên đi mà nên nhớ kĩ, nhớ kĩ những thứ tốt đẹp đến với ta trong đời.

    Tôi cảm thấy thật hài lòng với cuộc sống hiện tại, với những người yêu mến tôi. Và quan trọng hơn hết là người đàn ông đang bên cạnh mình. Đó là người tôi may mắn có được và sẽ song hành với tôi trong suốt cuộc đời sau này.

    Nhật ký tháng 9/2014

     

     

     

     


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *