_
  • Những điều hối tiếc nhất trước khi lìa đời

    Hôm nay đọc được một bài viết hay, nói về 5 điều hối tiếc nhất trước khi lìa đời do một cô y tá chuyên chăm sóc bệnh nhân trong một thời gian dài đã ghi lại. Cô nhận ra rằng khi người sắp qua đời được hỏi có điều gì trong cuộc đời mà họ hối hận vì đã không làm khác đi, đã có một số câu trả lời rất phổ biến trong tâm lý chung của con người ở giai đoạn này mà cô có thể tổng kết lại thành năm điều và viết thành cuốn sách cùng tên: “5 điều hối tiếc nhất lúc sắp lìa trần”.

    Trong đó có một điều tôi băn khoăn mãi đó là điều thứ nhất:” Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi”

    Tôi đã sống đúng một cuộc sống với bản thân mình, tôi từ chối mọi cuộc sống mà người khác mong đợi ở tôi. Tôi chọn lựa những điều tôi thích, tôi làm những việc tôi muốn, tôi yêu người tôi chọn, tôi sống cuộc sống tôi tự tạo ra và tự chịu trách nhiệm. Nhưng hành trình này rất gian nan và mệt mỏi, không phải muốn sống đúng với bản chất là được. Trên hành trình đó bạn phải trả giá và tôi rất mệt mỏi. Rất nhiều lần buông xuôi và muốn bỏ cuộc, nhưng phút cuối tôi lại tự động viên mình tiếp tục cố gắng dù đôi khi tưởng chừng sắp gục ngã. Như một hành trình vô định, không biết nơi nào là đích đến, không biết phía trước là thứ gì.

    Có lẽ vì vậy, nhiều người bỏ cuộc, họ sống một cuộc sống do người khác vẽ ra, do xã hội mong muốn. Và đến cuối đời họ tiếc nuối, liệu ngày đó họ làm ngược lại, họ có tiếc nuối không? Hay tiếc nuối hơn nữa…

    Sau đây là 5 điều tôi muốn nhắc lại:

    1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi.

    “Đây là niềm hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ đang gần đến điểm kết thúc, ngoảnh nhìn lại, thật dễ dàng để nhận ra có bao nhiêu giấc mơ đã trôi đi mà chưa thành hiện thực. Hầu hết mọi người đã không tôn trọng thậm chí chỉ một nửa giấc mơ của mình và giờ đây họ phải ra đi trong suy nghĩ rằng điều này hoàn toàn do những gì họ đã lựa chọn, hoặc không lựa chọn. Sức khỏe mang lại một sự tự do mà rất ít người nhận ra, cho đến khi họ không còn có nó được nữa”.

    2. Giá mà tôi đã không làm việc một cách cật lực.

    “Điều hối tiếc này này đến từ tất cả các bệnh nhân nam mà tôi chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái họ cũng như sự đồng hành của người bạn đời. Phụ nữ cũng có nhắc đến điều hối tiếc này, nhưng vì hầu hết họ đến từ thế hệ cũ, họ đã không cần phải là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi đã chăm sóc đều hối hận một cách sâu sắc rằng họ đã chi tiêu quá nhiều cuộc sống của họ để chạy đua với công việc”.

    3. Giá mà tôi có đủ can đảm để bộc lộ cảm xúc của mình.

    “Nhiều người phải ức chế cảm xúc của mình để giữ hòa khí với những người xung quanh. Kết quả là, họ phải tự nén mình xuống sống một cuộc sống tầm thường và không bao giờ trở thành người mà họ đã thực sự có khả năng trở thành. Nhiều căn bệnh phát triển liên quan đến sự cay đắng và oán giận mà họ đã phải ôm trong người”.

    4. Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè của tôi.

    “Thường thì họ sẽ không thực sự nhận ra những lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho đến những tuần cuối cùng của cuộc đời, và không phải lúc nào cũng có thể tìm lại được bạn bè. Nhiều người đã bị kẹt trong cuộc sống riêng của họ đến nỗi đã để những tình bạn vàng trôi đi theo năm tháng. Đến cuối đời họ cảm thấy rất ân hận bởi đã không dành đủ thời gian và nỗ lực để chăm chút cho tình bạn của mình. Tất cả họ đều nhớ đến những người bạn của mình khi họ đang hấp hối”.

    5. Giá mà tôi để cho bản thân mình được hạnh phúc hơn.

    “Đây là một niềm hối hận phổ biến đến mức ngạc nhiên. Nhiều người cho đến phút cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc chính là một sự lựa chọn cho cuộc sống. Họ bị kẹt trong những mô hình và thói quen cũ. Cái gọi là “sự dễ chịu” của sự quen thuộc đã lấn át đời sống tinh thần cũng như thể chất của họ. Sự sợ phải thay đổi đã khiến họ phải giả vờ với mọi người xung quanh và với chính bản thân họ, rằng họ đang rất mãn nguyện, nhưng thực ra, ở sâu bên trong, họ thèm được cười hết mình và có được lại sự khờ dại”.

    Nhật ký sắc đẹp

     


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *