_
  • Tôi là gì của bạn?

    Nằm cả buổi chiều ở nhà, tôi suy nghĩ về điều này : Tôi là gì của bạn?

    Bạn gọi tôi là gì? Là bạn à? Vậy bạn là gì? Sao tôi chả nhận thấy điều ấy trong hành động của bạn.

    Có một người nói với tôi rằng: không ai trung thành với một ai cả, họ chỉ trung thành với lợi ích của họ. Bạn mang lại lợi ích cho họ, nên họ đi theo bạn, sát cánh bên bạn. Một khi bạn không còn mang lại lợi ích cho họ nữa, liệu mấy ai còn bên bạn, điều đó không hẳn là không có lý.

    Trong tình yêu cũng vậy, không ai yêu ai cả. Ta thật sự yêu bản thân trước rồi mới yêu người khác. Nếu bạn thật sự  yêu họ, thì khi không có họ, không sở hữu được họ, không được họ đáp trả thì không việc gì bạn phải đau khổ, dằn vặt, hay níu kéo. Những hành động đó chỉ càng chứng minh bạn đang yêu bản thân mình mà thôi, vì lợi ích bản thân mình mà thôi.

    Tình bạn cũng thế, nhiều người dễ dàng phát ra câu: chúng ta là bạn của nhau. Vậy bạn là gì đây, hay họ đang làm bạn với nhu cầu của bản thân. Cần một người giúp họ đổi cái không khí tẻ nhạt của cuộc sống, giúp họ giết thời gian khi quá rảnh rỗi, hay giúp họ vượt qua cơn buồn mà không ai giúp được. Nghĩ đến những điều này thì thực sự nó chỉ là những thứ bình thường, một nhu cầu vẫn hay diễn ra trong cuộc sống. Nhưng đôi khi mổ xẻ cái thật tế bên trong thì thật tệ hại. Cái tệ hại đó vẫn nhan nhản khắp nơi, và họ gọi nhau là bạn.

    Trên đời này, bạn thì ít, mà những cái na ná bạn thì nhiều, rồi họ đánh đồng mấy cái na ná đó là bạn. Rồi lấy chữ bạn đó gọi nhau, nhưng gọi thì dễ khi làm thì không thấy dễ chút nào.

    Đôi khi tôi định nghĩa chữ BẠN đơn giản lắm, bạn là tôi cảm thấy bạn là bạn của tôi, vậy thôi. Nhưng mà giờ nghĩ lại, thấy ai cũng gọi tôi là bạn, mà tôi chả thấy gì biểu hiện được cái điều đấy.

    Biết rằng cuộc đời là vô thường, bạn đường dễ kiếm, tri kỷ khó tìm, không có gì là tồn tại mãi mãi, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng, thực sự có tình bạn kiểu như vậy, nhưng tới giờ, vẫn chưa nhận ra sự tồn tại hay tung tích của nó.

    tinh-ban

    Tôi từng có 1 người bạn gọi là BẠN THÂN, cũng tồn tại được 7 năm. Lúc đó, làm gì cũng có nhau, cũng chưa từng cãi nhau, chơi thân tới nổi mấy bà cô phải hét rằng đừng chơi với nó nữa, toàn là ô môi, mức độ như vậy. Lúc đó, tôi nghĩ sau này chắc sống chết lúc nào cũng có nó. Rồi khi hai đứa vào đại học, những năm đầu vẫn gắn bó với nhau, tôi có nhà mà không ở, thường xuyên ở lại nhà nó chơi, ngủ qua đêm, khi về nhà là bị mấy cậu mấy dì mắng tanh bành. Nhưng vẫn không bỏ, tưởng sau này sẽ vẫn như vậy. Rồi tới một ngày, tình bạn 7 năm không qua nổi 1 thằng đàn ông mới quen 3 tháng. Suốt ngày cắm đầu vào người đó, bỏ mặc cả mình. Tôi cũng thuộc dạng hiểu cho nó, vì tôi biết nó có cuộc sống riêng, nên không phàn nàn gì. Nhưng càng lúc càng đi quá xa, tôi còn nhớ, năm đó sinh nhật tôi. Cả 2 cùng dựng buổi sinh nhật cùng vài người bạn quen biết khác, lúc vừa vào tiệc thì người đó gọi, nó quay sang bảo :”bạn tao gọi, tao đi về quá” .Thế là vội vàng về thôi. Thật sự tới lúc đó, tôi cũng không còn một chút bình tĩnh, ngay cả buổi tiệc của con bạn thân nhất và duy nhất của nó cũng không bằng một buổi hẹn với 1 người mới quen chưa được ba tháng. Tôi tự hỏi tình bạn giá trị thế thôi sao. Muốn gào lên hét vào mặt nó, bảo nó cút luôn đi, nhưng hơi chẳng đủ sức mà làm thế, nên thôi. Những ngày về sau thì càng tồi tệ hơn, tôi muốn gặp nó chắc phải xếp hàng đợi xếp lịch hẹn. Ngay cả nói chuyện với nó cũng dăm ba câu là cắt đứt. Càng nhiều thứ bất tương đồng.

    Rồi một ngày, cả hai cũng không thể chịu đựng được cái thử thách của một người thứ 3, những mâu thuẫn nhỏ tự phóng đại lên thành ngòi lửa nổ tung cái thứ mà tôi đã từng nghĩ nó là BẠN. Bạn là gì khi cần gọi không thấy bóng, đủ mọi lý do trên đời, và những lý do không thể chấp nhận. Tôi nhất quyết dẹp cái kiểu BẠN này. Bạn là gì đây?

    Đừng bao giờ dễ dàng gọi một người nào đó là bạn, có khi chính cái từ BẠN đó đôi khi làm mình thấy bực bội và ức chế. Cảm thấy không được như ý nữa, thì thôi để nó nhẹ nhàng đi khỏi, chứ có  cố gắng quá cũng chỉ làm ta thêm đau đầu và đâm chán nản. Một khi đã chán nản thì không thể làm tốt bất cứ điều gì được.

    Đôi khi nghĩ lại, tôi cũng muốn trở về khoảng thời gian trước, hỏi thăm lại người từng là bạn thân. Và cũng cách đây không lâu, nghe phong phanh nó cưới, cũng muốn đi dự hay gửi một lời chúc mừng, nhưng thấy có vẻ không cần thiết, chuyện đã bẵng đi 2 năm rồi .  Nó giờ đây nhạt nhẽo và vô vị đến mức không thể vô vị hơn.

    Bây giờ, tôi cũng đang cố gắng tìm cho mình một tri kỷ, một người gọi là bạn thực sự. Cũng không cần hiểu tôi, vì trên đời  này, không ai hiểu mình đâu, mình còn không hiểu được bản thân thì đừng bao giờ đòi hỏi người khác phải hiểu được mình. Đó là viễn vông, họ hiểu được một phần nhỏ trong 1 vạn điều là may mắn lắm rồi. Tôi cũng chưa bao giờ yêu cầu người khác phải hiểu mình, và cũng không có ý định đó. Chỉ cần một người có thể lắng nghe bạn, cũng không cần những lời khuyên hay triết lý gì, bạn đôi khi chỉ là im lặng và lắng nghe cũng đủ để gọi là BẠN.

    Cuộc sống đôi khi phải luôn tự nhắc mình là ai?

    Vậy tôi là ai đối với bạn?

    Lê Thủy

    Nhật ký sắc đẹp

     


    Post Tagged with ,

10 Responsesso far.

  1. …Xin chia sẻ 1 chút về cái mà bạn gọi là bạn
    1. Có 1 người từng khóc và chửi vào mặt của tui mà phán rằng:”Mày có biết tao thương mày lắm không, mày coi tao là cái gì hả” thực sự lúc ấy chỉ có 4 năm cho 1 tình bạn…
    2. Dù cho đã có cuộc sống riêng nhưng ngày lễ ngày tết…vẫn đi chơi với nhỏ bạn bỏ mặc người yêu ở nhà…không thì cũng dắt nó theo cùng…khi nghĩ đến cái gì đó là suy nghĩ đến nó đầu tiên…nó cũng vậy khi kk là nghĩ đến mèo đầu tiên…đến nỗi hét vào mặt nó:”mày phải khôn ra chứ”…

    Trong cuộc sống có rất nhiều loại người…quan trọng là mình phải biết cách làm sao mà tìm ra dc tình bạn khi mà người đó luôn luôn ghét mình…

    PS: Chúc cho “người” ko dám gọi là bạn vì chưa thực sự là “bạn” luôn sẽ mỉm cười trong cuộc sống, nụ cười kia đừng tiếc rẻ mà làm mất đi vẻ đẹp của mình nhé…

    • Nhật ký sắc đẹp says:

      Cảm ơn Trang, khi một người thật sự xem người khác là bạn thì đừng nên nói những lời làm tổn thương người khác, một tình bạn đẹp sẽ chết bởi những lời nói như kim châm.
      Kinh nghiệm một thời.

      • fannvi says:

        da tung vuot nhung con mua lon chi de dem den 2 hop sup nong hoi cho nguoi ban ay, vi nguoi ban bi benh, mot so chuyen xay ra khong hai long, nguoi ban ay dua hop sup cho nguoi khac trong nha an luon

        nhung chang sao ca, van co the dem sup qua lan nua ma, dau quan trong nhung su khong vua y trong thoi khac.

        co xay ra vai chuc lan nhu vay nua, van se co nhung lan tiep theo

        chi can biet ro nguoi ban ay la ai, se chang quan trong gi nhung chuyen khong vua long nho be vay

        vui vi duoc lam nhung dieu nho be cho nhau

        the thoi, do la tinh ban

  2. BabyWolf says:

    Tôi là gì của bạn?

    Sẽ có nhiều người trả lời rằng: “Bạn là bạn của tôi”. Trong đó có đủ các kiểu “bạn”.

    Không riêng gì tình bạn, mà tình cảm gia đình, tình yêu cũng có những cái na ná giống nhau. Có thể gọi chung đây là những mối quan hệ. Những mối quan hệ này có nhiều cung bậc về lượng và chất khác nhau. Do đó, cũng có nhiều người quan niệm và định nghĩa khác nhau. Khó có thể đem cái định kiến của mình mà áp đặt được.

    Tình bạn cũng cần phải có thời gian, những thử thách để biết được độ vững chắc của tình bạn đó. Cho dù tình bạn có đổ vỡ vì một lý do gì đó thì cũng có thể nói trước khi đỗ vỡ nó là tình bạn, hai người đó cũng có thể gọi là bạn của nhau. Tình bạn cũng giống như một sản phẩm cụ thể nào đó. Cũng có những độ bền khác nhau đối với từng vật liệu sử dụng tạo nên và được sử dụng trong điều kiện môi trường, mức độ sử dụng khác nhau mà có độ bền khác nhau.

    Trong mối quan hệ giữa con người với con người, để có được độ bền vững chắc thì cần phải có sự thông cảm lẫn nhau. Bạn đừng hiểu nhầm giữa sự thông cảm và hiểu! Bởi vì chẳng mấy ai hiểu được ai hoàn toàn cả. Nhưng sự cảm thông cũng là một trong những điều kiện để hai người có thể hiểu được nhau tốt hơn. Ví giống như một người bạn tốt khi nghe tin bạn đã mắc sai lầm hay làm một việc gì đó xấu, họ sẽ tìm đủ mọi cách để trả lời câu hỏi vì sao mà bạn lại làm thế. Còn một người bạn có mối quan hệ ít bền vững hơn sẽ có thể vì đó mà rời xa bạn.

    Cuộc sống này có vô vàn những thứ phức tạp nên cũng đừng quá cố chấp và mang nhiều định kiến để tự làm khổ mình. Đó cũng chỉ là lẽ luân thường của cuộc sống. Đôi khi chính vì tính cố chấp của bản thân đã đẩy những người bạn ra xa mình nhưng bản thân bạn lại không ý thức được điều đó.

  3. Trang Thủy says:

    Tình bạn chỉ duy trì được sự thân thiết, thấu hiểu khi 2 người có cùng môi trường sống, học tập hoặc làm việc. Phải cùng trải qua mới có thể chia sẻ, đồng thời mỗi người khi có nhu cầu chia sẻ cũng thường tìm đến những người đồng cảnh để mong tìm được sự thấu hiểu.
    Khi 2 người bạn mà cái gì cũng không cùng (không cùng sống trong một môi trường, không cùng làm việc…)thì tình bạn đó sớm muộn cũng phai nhạt và dần kết thúc theo những cách khác nhau (cho dù có tụ tập thì cũng chỉ là cùng ôn lại chuyện cũ). Bởi vậy, khi hoàn cảnh đã thay đổi thì không có điều gì duy trì như trước được, khi bạn nhận ra bạn không còn có ý nghĩa với người đó như trước hoặc ngược lại, ấy là khi bạn nên tìm cho mình một người bạn mới.
    Hoàn cảnh thay đổi đã làm tôi đã mất dần những người bạn thân như vậy…

  4. Hue says:

    Sau khi doc Bài cua ban. Toi cam thay ky uc xua lai tro ve. Khoanh khac, Nhung ky niem duong nhu in dam trong tim toi….chi vi muon nguoi ta hieu minh ma cach day hon 10 nam toi da tu minh danh mat 1tinh ban dep mai mai. Toi mat hon 10 nam moi co the chap nhan rang toi va ban da k con co hoi nao de han gan tinh ban này….

  5. cuong says:

    cũng không cần những lời khuyên hay triết lý gì,nhat ky bạn viet toan triết lý

  6. yến says:

    12 năm đi học và giờ thì đang học đh tôi k hề có nhiều bạn nhưng những ng bạn mà tôi quen biết hầu hết là thân và ít ra cũng khá hiểu nhau. Vs tôi tình bạn là sự cộng sinh nhưng sự cộng sinh này k hề có sự bắt buộc nào, bởi tất cả đều xuất phát từ sự quý mến nhau và luôn muốn sẽ chia cho nhau, bù đắp qua lại về tinh thần lẫn vật chất. Chính vì thế tôi nghĩ nó k hề có sự vụ lợi nào cả. Bởi bạn bè là thế…

  7. Anh thi says:

    Phải chăng 1 lần đổ vỡ khiến ta nghi ngờ sự tồn tại của nó. Có chăng chỉ là nhất thời, ở một thời điểm mà ta cần nhau và thích hợp để chơi cùng nhau, ta trở thành những người bạn thân thiết. Thực chất là bạn sẽ là bạn tôi khi tôi gặp phải khó khăn bạn tình nguyện lắng nghe tất cả. Vấn đề là tìm được 1 người như thế chẳng dễ dàng gì. Vì cái tôi của hầu hết mọi người cao ngất ngưởng, cái tôi ấy chỉ chờ đợi để được yêu thương. Bản chất con người là vậy, kết thúc 1 tình bạn để ta hiểu rằng ta cần nổ lực như thế nào để có được những người bạn đúng nghĩa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *