_
  • Suy nghĩ về những nỗi sợ của con người

    Sáng nay khi đứng trên ban công suy nghĩ về cuộc đời con người. Bỗng dưng tôi nghiệm ra một điều thú vị.

    – Những người đang sống trong hạnh phúc và đủ đầy là những người đang phải sống trong nỗi sợ: sợ một ngày mất đi thứ họ đang có và họ phải đối diện với sự thật đó thế nào để sống tiếp.

    – Còn những người đang sống trong bất hạnh hoặc đã trải qua bất hạnh thì họ lại không biết sợ mất mát là gì, vì nó đã xảy ra rồi, những năm tháng về sau chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn hoặc ít nhất khá hơn hoàn cảnh hiện tại. Nên có mất thêm đi nữa, hoặc phải gặp những điều tồi tệ nữa cũng chỉ là bình thường.

     

    Tôi rời bệnh viện sau một trận tự tàn phá sức khỏe trong một thời gian không biết tự chăm sóc bản thân là gì. Trận bệnh này khiến tôi nghiệm ra nhiều điều quý giá, ít ra là kinh nghiệm không biết đau là gì nữa.

    Hôm nằm phòng cấp cứu, tôi nghĩ mình chết rồi chứ không phải là hấp hối, cảm giác bị người ta cột vào giường và thọc nguyên một sợ dây dẫn cao su  vào dạ dày của mình và bơm cả khối chất lỏng vào thật khủng khiếp, toàn thân đau đớn, nôn liên hồi và không thở được. Tôi giãy giụa kiếm chút không khí hiếm hoi để hô hấp. Nhưng càng giãy những y tá càng đè chặt tôi xuống  và tiếp tục công việc. Cảm giác như bị tế sống, lúc đó tôi hoàn toàn ngừng hô hấp, mắt trắng dã và nước mắt cứ trào ra vì đau nhưng chân tay bất lực. Cảnh tượng như một con cá đang sống dưới nước, bị vớt lên đem lên thớt và xẻo thịt vậy.

    Khi hoàn tất cấp cứu, tôi cảm giác có ai đó tiêm cái gì vào người, nhưng tôi không còn thấy đau nữa. So với cảm giác đau lúc cấp cứu, cảm giác đau khi bị tiêm hoặc lấy máu chỉ là ruồi muỗi cắn.

    Trong thời gian nằm viện, y tá ngày nào cũng tiêm, cũng chích, thậm chí cầm cây kim tiêm chích hụt mạch nhiều lần, đâm vào da tôi liên tục, tay chân tím bầm vì máu đông. Nếu bình thường, tôi sẽ la toáng gào thét vì sợ hãi, còn đằng này tôi trơ ra và nhìn chằm chằm vào chỗ đang bị lấy máu và truyền dịch trên tay mà không mảy may nhăn nhó.

    Tôi còn nói với y tá: Bình thường em đã chửi chị vì làm em đau rồi, nhưng so với ngày hôm qua cấp cứu, thì em thấy mấy cái đau này không là gì cả. Hết sức bình thường.

    Từ ngày hôm ấy trở đi, những cơn đau dạ dày quặn thắt cũng không làm tôi cảm thấy sợ, những đêm không ngủ trằn trọc vì di chứng thuốc cũng không làm tôi chán nản. Tôi đón nhận một cách bình thản hết.

    Những ngày nằm trong viện cũng tuyệt vời lắm, tôi được nghỉ ngơi hoàn toàn, xa lánh thế giới xô bồ ngoài kia, bỏ hết tất cả công việc lại. Tịnh tâm lạ thường. Tôi có nhiều thời gian suy nghĩ về mình, về cuộc đời, về người thân, bạn bè…tất cả mọi thứ. Tôi đâm ra không cảm thấy sợ nữa. Sau những nỗi sợ và thời gian sống trong nỗi sợ, tôi đã trở thành một người có thể bình tâm đón nhận tất cả mọi điều, vì những điều tồi tệ đã xảy đến rồi, dù có xảy đến thêm nữa thì cũng chỉ là bình thường mà thôi.

    Đây có lẽ là cảm giác mong chờ từ rất lâu, nhưng phải đợi trải qua một chuyển biến nghiêm trọng về sức khỏe tôi mới nghiệm ra được thì hơi buồn cười. Nhưng sau đợt nhập viện này tính ra cũng là một may mắn, tôi có nhiều thời gian hơn để được nghỉ ngơi mà không bị ai phàn nàn gì, lý do hoàn toàn chính đáng.  Sau trận bệnh, tô tự nhắc nhở mình rằng: phải yêu lấy bản thân, đừng để bất kì thứ gì mà làm tổn hại đến sức khỏe, vì một khi sức khỏe không có, thì ngay cả sống còn thấy vất vả chứ đừng nói làm việc. Càng nghĩ, càng thấy ân hận khoảng thời gian qua tôi ngược đãi bản thân quá, để nó trở nên sa sút thế này mới quay mặt xem lại thì đã muộn rồi. Qua đây, cũng là một bài học cho tôi, và tôi cũng muốn gửi lời khuyên đến mọi người đừng sống như tôi sống: quá tàn nhẫn với bản thân, đôi khi ham mê làm một việc gì đó, hoặc chạy theo hoàn thành những ước muốn trong đời mà sẵn sàng lấy bản thân ra thí nghiệm, đặc biệt là sức khỏe. Rồi một ngày nằm xuống và nằm luôn. Cứ nhìn tôi làm 1 ví dụ. Ngày xưa tôi khỏe mạnh lắm, yêu đời lắm. Bây giờ tôi chỉ còn 41kg (sút 15kg). Tinh thần sa sút, sức khỏe tệ hại. Giờ nằm xuống rồi mới thấy sáng mắt ra, tỉnh ra,  thấy mình ngu dễ sợ. Có một thân thể khỏe mạnh mà không chịu bảo vệ, khi yếu đi rồi bảo vệ thì tiêu rồi.

    Mấy hôm nay, tôi đã quay lại công việc, quay lại cái guồng tất bật hằng ngày. Nhưng sao lòng thấy lạnh quá, hờ hững với mọi thứ, sức khỏe tôi yếu đi trông thấy. Một cơn mưa nhỏ cũng khiến tôi sốt, một chút nước chanh cũng khiến dạ dày đau, một chút gió cũng khiến tôi rùng mình…

    Nhưng không hiểu sao, tôi thích cảm giác bây giờ. Cảm giác này khiến con người tôi sống một cách bình thản và nghị lực hơn. Con người mà sống nhiều cảm xúc quá chỉ khiến họ thêm yếu đuối và ủy mị, đây không phải thứ cảm xúc tôi muốn có ở mình.

    Vẫn hi vọng thời gian tới, sức khỏe tôi cải thiện được nhiều hơn xíu, để tiếp tục hoàn thành những mục tiêu mình đang trên đường đạt đến.

    5/9/2013

    Lê Thủy

    Nhật Ký Sắc Đẹp


    Post Tagged with

One Responseso far.

  1. Phong says:

    nguoi phu nu toi thich la nguoi noi tieng va la nguoi phu nu phai noi la hoan hao doi voi toi. con ve ban than toi, da co 1 cuoc chia ly khong mong muon, khong viec lam… da vay khong duoc dep trai cho lam. Thua biet la minh khong xung va co the noi la khong bao gio thanh cong duoc. mot hom thay co ay tren bao dai thi tu nhien con tim minh dap rat manh va cam thay rat hanh phuc. minh nghi day moi la tinh yeu chan that xuat phat tu trai tim cua mot thang con trai luon quan niem rang trai gai den voi nhau chi vi tinh duc va co rat nhieu moi tinh dep da ra di(chang han nhu vua bi co vo bo va dan den chia ly sau time anh ta thuong la 15nam). Moi lan buon ma co the noi la chan la toi mo hinh anh co ay ra thi tu nhien toi cam thay hphuc, doi khi toi cung choc gheo co ay va cam nhan duoc co ay gian minh de roi xin loi. dzui lam, nhung thiet nghi tat ca vui buon ay deu tu phia toi va tu toi tao ra nhung no mang lai cho toi niem vui va hanh phuc. nhieu khi toi khong dam nghi va yeu co ay nua, so minh ko dc bthuong va cang ngay benh hoang tuong trog mih cang nang hon… nen… khong biet minh nen lam gi bay gio day? wai~…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *