_
  • Hành trình trở thành nhà nhập khẩu nông sản từ Mỹ

    Kinh doanh vốn là việc không phải chuyện dễ dàng. Mà kinh doanh quốc tế càng không phải là việc dễ dàng hơn, như cá bơi ra biển lớn phải có sức lực trước khi bị đại dương đè nát.

    Khi tôi 25 tuổi, tôi đã ấp ủ thương mại quốc tế. Lúc đó tôi nghĩ cuộc đời vốn giản đơn thôi, có mối quan hệ, có đơn hàng làm làm được. Chà! suy nghĩ vô cùng trẻ con và đơn thuần, nếu mọi chuyện dễ dàng như vậy thiên hạ giàu cả rồi, đâu đợi 1 con bé vắt mũi chưa sạch như mình chen chân vào.

    Giấc mộng ấy mãi tới năm 29 tuổi vẫn chỉ là  1 ước mơ không thể với tới. Biết bao nhiêu khách hàng từ quốc tế liên hệ, nhưng xuất bằng cái gì? kiến thức không có, quan hệ mờ nhạt, luật pháp nắm không rõ, đặc biệt là những đơn hàng quốc tế toàn triệu đô? Tôi lấy tư cách gì theo? Đó là một giấc mơ không tưởng. Ngay cả một đơn hàng đơn giản đặt 1 container ( 1 container chứ từ 10-20 tấn hạt) hàng xuất khẩu tôi còn không biết làm cách nào xuất, chuẩn bị giấy tờ gì, thông quan cách nào, và cuối cùng tiền đâu ra, vốn đâu ra, và phòng trường hợp lô hàng không thông quan được, rủi đo đó đã có chi phí gánh chưa? Hay 1 lần đi là mất trắng toàn bộ. Đã là thương mại quốc tế thì trị giá lô hàng luôn là khổng lồ. Toàn tệ lắm vài tỷ, ký LC. Mà thời điểm đó tôi còn không biết LC nghĩa là thế nào (về mặt lý thuyết thì hiểu được định nghĩa, thực tế hình dung ra đường đi nước bước rất khó, điền form Lc còn chưa xong nói chi xa xôi).

    Chuyện lớn không xong thì tính chuyện nhỏ, đi theo hàng tiểu ngạch, thuê các công ty dịch vụ làm từ a-z. Mà cái gì thông qua dịch vụ thì trừ các chi phí dịch vụ cũng chả đáng là bao, nói chung cực kì nản lòng.

    Tới năm 30 tuổi, tôi cũng thành công vài vụ xuất khẩu, nhưng chả học được bao nhiêu kiến thức, vì kiến thức bao la bát ngát, tôi như con cá mắc cạn giữa dòng, không biết loay hoay làm sao.

    Tôi quyết định đi học, mà chuyện công ty của tôi quá bận vừa đi học vừa đi làm là một chuyện cực kì vất vả để sắp xếp thời gian. Cuối cùng tôi cũng học xong khóa Xuất-Nhập- Khẩu. Nhưng mà khổ nổi cái XNK đó học chỉ nắm được phần ngọn, chứ phần gốc vẫn chưa thực sự hiểu vấn đề.

    Ở VN khác ở nước ngoài, mọi thứ đều phải làm bằng quan hệ, bằng đường tắt. Một lô hàng nhập về hải quan cho ăn hành đến no thì thôi, hành lên hành xuống. Vấn đề của VN không phải là mày làm đúng luật hay không? Mà mày hiểu luật chơi của họ hay không, luật chơi là tiền đâu là đầu tiên.

    Trước khi nhập khẩu, bạn phải nắm được luật chơi này thì hàng hóa của bạn về cảng không bị làm khó làm dễ, và không bị giam hàng ngoài cảng quá lâu dẫn đến hư hỏng (nếu là đồ ăn, đồ lạnh thì chỉ cần giam vài ngày là chết toi doanh nghiệp, chưa kể chi phí kho bãi ngoài cảng, mà một lô hàng như vậy  trị giá cả chục tỷ, nếu không khéo phá sản là chuyện đương nhiên)

    Cuộc đời vậy đó, không bao giờ dễ ăn cả, người giàu họ cái lý của người giàu, người nghèo có cái lý của người nghèo, nếu ta chưa giàu thì phải đặt câu hỏi thật to là TẠI SAO? chưa hiểu thì trách ta quá ngây thơ chưa hiểu về quy luật sinh tồn mà thôi.

     

    ………………………………

    ĐI MỸ – NHIÊU KHÊ CÒN HƠN TA TƯỞNG

    Tưởng vác vài chục tỷ nhập khẩu chúng ta đã làm trùm, xin lỗi vài chục tỷ chỉ là 1 con vi khuẩn đối với Mỹ. Tôi gửi application form lên đại sứ quán Mỹ và gửi qua Mỹ xin nhập khẩu nông sản (hạnh nhân-óc chó – hạt dẻ cười – mắc ca…). Họ phản hồi như kiểu họ không quan tâm đơn hàng của chúng tôi. Hiệp hội nông sản của họ không như VN, ở VN là mạnh công ty nào thì công ty đó bán, ở Mỹ nông dân không bán hàng mà có một trung tâm xử lý của địa phận đó tiếp nhận tất cả đơn trên thế giới gửi về và phân phối. Giá là giá chung của toàn nước Mỹ, giá như nhau, chất lượng như nhau, và nó được sự điều phối và kiểm soát của hiệp hội lẫn chính phủ. Đó là tại sao ở Mỹ nông sản rất chất lượng và không báo giá tá lả như Vn, chất lượng cũng tá lả không biết đâu mà lần.

    Nhưng chính vì có sự điều phối của hiệp hội và chính phủ, nên họ chỉ nhận những đơn hàng tỷ đô la và các đơn đặt hàng đã đặt trước 1-2 năm trong tương lai. (Ở VN hay các nước khác nhập khẩu thì thường nhập qua những người này, những người mà mua hàng tới hàng tỷ đô la, giống như đại lý cấp 1,2,3, và hên thì chúng ta mua từ đại lý cấp 1, xui thì mua từ cấp n.

    Tôi ở Mỹ 6 tuần, la lết từ vùng này qua vùng khác, liên hệ từ trung tâm này đến trung tâm xử lý nông sản khác, từ farm này đến farm khác, thực sự không ai muốn tiếp chúng tôi. Đơn hàng của tôi quá nhỏ, nhỏ đến nỗi  không cần phải để tâm.

    Tôi gần như thất vọng tràn trề, tôi muốn đem những thứ tốt nhất của Mỹ về VN, (ở VN họ ưu tiên nhập những thứ dở nhất vì nó rẻ),nhưng có lẽ quá xa xôi.

    Đây là partner của tôi. Anh ấy là người Mỹ, sống tại Newyork, nếu không có anh ta chắc tôi còn xa lắm mới nhập khẩu được.

    Trước ngày tôi trở về, thì một người bạn của Partner của tôi hứa rằng anh ấy sẽ giúp đỡ chúng tôi được nhập khẩu, nhưng hãy cho anh ấy thời gian. Anh ấy bảo rằng 20 năm trước anh ấy cũng đã từng như vậy, anh ấy hiểu sự mong mỏi của chúng tôi.

    Và thế là chúng tôi chờ đợi trong hy vọng. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy mình ngu ngốc và nhỏ bé đến như vậy (còn tiếp)


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *