_
  • Cửa tiệm giặt là – Phần 1

    Anh biết… rằng… Bi và anh… được sinh ra trên đời này chỉ với một lí do duy nhất… Bởi vì nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra với một trong hai đứa bọn anh… thì vẫn còn lại người kia… để…  

               …………………………..yêu em…………………………

     

    Chương 1


    Trời mưa tầm tã.Hikaru phóng xe như điên trên đường , dù chẳng nhìn rõ gì qua tấm kính nước. Cũng vì vậy mà cô liên tục phải kéo cửa kính bên xuống để chắc chắn mình không đi quá ngã rẻ nhà Bi. Vừa tới trước cửa nhà là cô bật tung cửa xe, lao lên bậc thềm trước nhà, bỏ quên cánh cửa xe vẫn mở toang.

     

    tinh-yeu-lang-man

     

    “Bi!” Hikaru vừa gọi, vừa hấp tấp nện tay lên của trước. ” Bi, có ai không, làm ơn đi, mở cửa ra nào!”
    Hikaru biết chắc chắn là có người ở nhà. Xe của Fany cũng đang đậu trước sân. Đúng lúc đó cô nghe tiếng ổ khoá kêu lách cách. “Bi?”
    Cánh cửa chỉ mở ra he hé, chỉ đủ cho Fany ló cái đầy ra. Mắt anh chàng trợn tròn khi nhìn thấy người đứng trước cửa lại là Hikaru, ướt sủng từ đầu đến chân, người run lên bần bật, không biết vì lạnh hay lo lắng.
    ” Hi, Hikaru đấy à ?” Giọng Fany có vẻ lúng túng.” Cậu đến làm gì thế?”
    “Bi…” Hikaru nói với cái giọng vẫn chưa hết hổn hển. “Bi đâu rồi ?”
    ” Bi ra ngoài rồi. Cậu đến chẳng đúng lúc gì cả…”
    ” KHÔNG. Mình muốn qua xem phòng của Bi. ”
    “…Hikki”
    ” Cho mình vào”
    ” Nhưng…” Trước khi Fany kịp nói tiếp từ thứ hai, Hikaru đã xông thẳng vào cửa, đẩy bật Fany ra trong lúc anh chàng không đề phòng và chạy thẳng vào nhà. Fany cố giữ tay Hikaru lại lúc cô chạy ngang qua nhưng không kịp. ” Đừng mà, Hikki, đợi mình đã!”
    Cô chạy thẳng lên tầng 2 và mở tung cánh cửa phòng của Bi. Đưa mắt nhìn khắp căng phòng, thân hình Hikki run lên bần bật. Cô vừa ngã quỵ xuống sàn, vừa lấy tay bịt miệng lại như ngăn cho những cảm xúc của mình không trào ra thành tiếng. Fany đứng sau lưng Nhìn cô với con mắt ái ngại. Rối anh đưa mắt nhìn theo hưpớng đôi mắt ngân ngấn nuớc của Hikki đang nhìn trân trối. Một tờ giấy nhắn nhỏ xíu được ghim lại trên tuờng, một bức tường trắng trơn của một căn phòng bỏ trống.
    ” Mình không biết phải nói với cậu thế nào cho phải.” Fany quỳ xuống bên Hikki. ” Mình xin lỗi, Hikki, mình rất xin lỗi.”
    ” Vạy là dđúng thật sao.” Hikki thì thầm trong tiếng nấc. Cô đứng lên, đi lại phía tờ giấy nhắn, nhẹ nhàng giật nó ra khỏi tường. Dòng chữ ngắn ngủi trên tờ giấy khiến tất cả những cảm xúc đang được kìm giữ của Hikki vỡ oà thành tiếng khóc.
    Hikki, anh yêu em.
    ” Làm sao… làm sao anh có thể nói vậy Bi ? Nói xong rồi cứ thế mà đi sao ?”
    ” Hikki…” Fany đưa tay choàng qua vai Hikki.
    Hikki nghiêng người tránh vòng tay của Fany. ” Tại sao? Tại sao Bi bỏ đi ?”
    ” Mình không biết. Cậu ấy có nói ai đâu. Mình thề là mình không biết gì cả. Chẳng ai biết là Bi đã đi đâu và sẽ đi bao lâu nữa. Mình cũng choáng váng chẳng kém gì cậu.”
    Cơn sốc như đã rút đi những sức lực cuối cùng trong cơ thể Hikki. Cô chới với như muốn ngã. Fany vội đưa tay đỡ lấy Hikki.
    ” Chúa ơi, Hikki. Mình thật sự rất tiếc.”
    Tôi đã tự hứa với mình sẽ chăm sóc Bi chu đáo. Anh chỉ hơn tôi 6 tháng, nhưng lại học trên tôi cả một năm. Hai đứa gặp nhau khi tôi đang ở những ngày cuối của thời trung học. Cả hai cùng sống dưới khoảng trời nhỏ của cái thành phố bé tý này. Vậy mà chẳng một lần tình cờ gặp gỡ, đến một ngày Fany , bạn thân nhất của tôi, giới thiệu hai đứa làm quen. Rồi hai đứa đi chơi với nhau nhiều hơn, có thể là đi công viên , hoặc cũng có thể chỉ đến nhà nhau chơi. Và câu chuyện bắt đầu từ đó.
    Anh biết thêm nhiều điều về tôi, và anh bảo với tôi rằng tôi rất khác với những người con khác. Tôi biết hình như tôi co` gì đo` hơi kỳ quặc một chút, nhất là cái niềm đam mê điên cuồng với truyện tranh. Nhưng hình như chuyện đó chẳng làm anh khó chịu.
    Tôi cũng biết thêm nhiều điều về anh. Tôi biết anh hoá ra là con nuôi của một đôi vợ chồng Hàn – Ý (mẹ là người Hàn Quốc, bố là người Ý). Anh một thân một mình đi học ở Washinton này, còn cả gia đình sinh sống ở Seoul.
    Mỗi khi hai đứa ở bên nhau, anh sẻ lại kể về gia đình của mình và rằng anh nhớ họ biết chừng nào. Tôi chưa từng găp gia đình của anh ( chúng tôi phải giữ bí mật của hai đứa, vì không biết gia đình anh sẽ phản ứng thế nào khi anh là con trưởng trong nhà lại cặp kè với một cô gái Nhật Bản), nhưng tôi rất thích nghe anh kể về họ. Anh luôn có một vẻ hạnh phúc lạ kì khi kể về gia đình của mình.
    Anh yêu gia đình của mình hơn bất cứ ai khác. Cũng chính là lý do tại sao tôi lại chọn Seoul là nơi đầu tiên tôi để kiếm tìm anh.
    Đã ba năm kể từ khi anh bỏ đi. Tôi hiện đang ở một mình trong một căn hộ chung cư tại một thành phố xa lạ. Ba mẹ nghĩ tôi đang đi học, nhưng không phải vậy. Trên thực tế, trong suốt hai năm rưỡi vừa rồi, tôi dành cả ngảy lẫn đem của mình làm một lúc 3 công việ, cố dành dụm được càng nhiều tiền càng tốt. Tôi cũng không ngừng vẽ tranh để kiếm thêm trả tiền ở tro.
    Khi cảm thấy đã có được đủ số tiền mình cần, tôi mua một vé một chiều đến Seoul. Tôi không biết một ai ở Seoul, và cũng không biết mình sẽ phải bắt đầu tìm kiếm ở đâu. Kế hoạch nghe có vẻ mạo hiểm, thậm chí ngu ngốc… tôi biết. Nhưng trái tim tôi , không hiểu tại sao, lại mách bảo tôi rằng Bi đang ở Seoul. Và tôi sẵn sàng nghe theo trái trái tim mình, sẵn sàng làm tất cả những gì tôi có thể chỉ để chắc chắn một điều rằng Bi đang sống khoẻ mạnh và hạnh phúc. Và tôi mặc kệ chuyện anh có cần đến tôi trong cuộc sống của anh nữa hay không.

     

    Chương 2
    “Hikki…?” – Fany vẫy vẫy tay trước mặt Hikaru
    ” Ừm – gì cơ?” Hikaru ngồi bật dậy. Lại ngủ gật.Hậu quả của việc đêm nào cũng thức đêm làm thêm để kiếm ít tiền thưởng. ” Cậu vừa nói gì cơ hả Fany?”
    Fany ngồi phịch xuống cái ghế bên kia bàn, thở dài,”Mình hỏi là lần này cậu định về thăm nhà lâu không? Lâu nay cậu cũng chẳng mấy khi về đấy… cả nhà cậu lúc nào cũng hỏi mình là cậu có khoẻ không, và nói thật là mình thấy rất khó chịu khi phải trả lời là mình chẳng biết gì cả.”
    Hikaru cuối gầm mặt xuống. Cái cảm giác phải giấu giếm người thân, và cả Fany nữa, thật là tệ hại. Nhưng nếu bất kì ai biết rằng chỉ ngày mai thôi cô sẽ bay đi Seoul thì chắc chắn sẽ ngăn cản cô. Về thăm nhà lần này , thực ra là để tạm biệt mọi người, mà cũng có thể sẽ là vĩnh biệt.
    Nhoài người qua cái bàn, Fany nhìn sát vào mặt cô. ” Hikki, cậu làm sao vậy?”
    Hikki ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mắt Fany và cố kiềm nén những giọt nước mắt đang chực chảy ra. Cô khao khát được nói với Fany tất cả, rằng tại sao gần đây cô ít liên lạc. Nhưng cô không thể, và cũng chẳng thể bịa ra một lí do khác. Cuối cùng cô chỉ biết nói. ” Fany, mình xin lỗi. Gần đây mình bận bịu quá.”
    Fany nhìn chằm chằm vào mặt cô, như muốn đọc được suy nghĩ của cô. Hikki lại cuối mặt xuống. Một hồi sau anh nói.” Hikki, cậu vẫn thường hay cười nói vui vẻ. Mình không muốn nói ra, nhưng… bao giờ cậu mới định quên chuyện đó đi?”
    ” Tức là sao?” Hikaru hỏi lại.
    ” Mình muốn nói, chúng ta ai chẳng nhớ Bi. Nhưng suốt mấy năm vừa rồi, cậu sống vật vờ như một bóng ma vậy…”
    Hikaru không nói gì. Đúng hơn là cô không biết phải nói gì. Fany đã đúng.
    ” Hikki, đừng giận mình nhé, nhưng mình phải nói. Mình nghĩ cậu không nên tiếp tục sống như vậy. Cứ chờ đợi, chờ đến ngày Bi quay trở về. Mình không biết cậu thế nào, nhưng những hy vọng của mình thì đã chết cả rồi. Nhưng mình cũng không chờ đến tận khi mình hoàn toàn chấp nhận sự thật là Bi đã biến mất mình mới quay trở lại cuộc sống bình thường. Cậu hiểu mình muốn nói gì chứ?”
    Hikki khẽ bật cười. Dù biết Fany đang nói chuyện rất nghiêm túc nhưng cô vẫn không kìm lại được. Hoá ra Fany hoàn toàn hiểu lầm cô. “Mình đâu có chờ. Mình biết là Bi sẽ không trở lại.” Hikaru chặc lưỡi.
    Fany trố mắt nhìn cô, rõ ràng là không hiểu gì cả.”Oh?”
    ” Fany, mình đã biết đều đó khi mình đọc mẫu iấy nhắn.” Không thể lý giải một cách rõ ràng, nhưng Hikaru chắc chắn là mình đúng. Cái ý nghĩ Bi sẽ trở lại chưa từng xuất hiện trong trí óc cô. Và chính vì vậy cô mới quyết định đi tìm Bi..
    Tôi đã không hiểu vì sao mình đã cười nhiều như vậy trong cuộc nói chuyện cuối cùng với Fany. Không khéo anh nghĩ tôi dở hơi có lẽ. Nhưng thật ra, tôi nghĩ là vì tôi đã quá căng thẳng và lo lắng về những chuyện có thể xảy ra sau khi tôi đi mất.
    ***
    Đến Seoul, một chữ tiếng Hàn bẻ đôi tôi cũng không biết. Không có phương tiện giao tiếp cơ bản, việc tìm một địa điểm để bắt đầu công việc kinh doanh của mình quả là khó, dù tôi đã bắt tay vào tìm kiếm ngay từ những ngày đầu tiên.
    ” Cũng có thể mình thiếu một chút may mắn chăng?”
    Suy nghĩ đó chợt nảy ra trong đầu tôi khi tôi đang đi lang thang trên đường vào một buổi chiều của một ngaynào đó của tuần thứ tư. Chính xác hơn, lúc đó tôi đang đi ngang qua một cửa hàng hoa, và khẽ giật mình khi có một bàn tay chạm nhẹ vào vai tôi. ” Này cô gái trẻ.”
    Tôi quay lại, thì ra là bà chủ cửa hàng hoa.
    ” Cô bé không phải là người Hàn Quốc phải không?”
    ” Dạ không phải…” Tôi rụt rè trả lời. Bà khẽ cười, ra hiệu cho tôi theo bà vào cửa hàng. Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên về thái độ lạ kì của nguời phụ nữ trung niên lạ mặt, nhưng bà tỏ ra khá thân thiện. Chần chừ một hồi, rồi tôi cũng đi theo bà vào bên trong.
    ” Tôi đã thấy cô bé mấy hôm nay rồi. Nhìn cô thì biết cô đến từ nơi khác. Đến thăm ai ở đây à? Bạn trai chăng, cũng có thể?” Bà vừa nói, vừa cắm cúi pha trà.
    Vẫn với thái độ rụt rè, tôi lí nhí. ” Cũng khônghẳn ạ…” Vừa nói tôi vừa nhìn quanh. Ngổn ngang trong phòng là thùng lớn thùng bé.
    Chợt nhận ra mình có phần hơi thái quá, bà vừa cười vừa xua tay như phân bua.” Ấy, tôi không có ý tò mò đâu. Thôi để tôi tự giới thiệu trước. Tôi tên là Sandy.”
    ” Utada.” Tôi vừa nói vừa cuối chào. ” Cháu là Utada Hikaru.” Gương mặt bà chủ bỗng rạng rỡ hẳn lên. Bà nắm lấy tay tôi thân mật.
    ” Bác biết ngay mà. Bác biết ngay cháu là người Nhật. Bác cũng là người Nhật. Tên bác đầy đủ là Mori Sandy. Doozo yoroshiku!”
    Tôi mỉm cười. Tôi thấy thoải mái hơn vì cuối cùng cũng tìm được người hiểu được những gì mình nói. Tôi cuối chào bác một lần nữa. ” Cháu cũng rất vui được gặp bác!”
    ” Vậy điều gì đã mang một cô gái xinh đẹp như cháu đến thành phố này ?” Bác vừa mang hai tách trà tới ngồi trước mặ tôi vưa hỏi.
    ” Thực ra cháu đang đi tìm một nơi có thể thuê để ở, tốt nhất là chỗ nào cháu có thể mở một cửa hàng của riêng mình luôn.”
    ” Thật vậy sao ,” giọng bác Mori pha chút ngạc nhiên. ” Nếu vậy thì, cháu Utada, cháu thử nói ta nghe coi cháu thấy cái cửa hàng nhỏ này của bác thế nào ?”
    ” Cháu không hiểu ?” – Mà đúng là tôi không hiểu lắm ý bác Mori là gì.
    ” Chuyện là thế này. Con gái đầu của bác bên Mỹ sắp cưới rồi. Bác đang muốn sang đó với nó, mà mong nhất là nó sẽ sinh cho bác một đứa cháu ngoại đầu lòng…” – Bác’ nhấp một ngụm trà rồi lại nói tiếp. ” Bác muốn được trông nom các cháu của mình, được xem chúng lớn lên. Thế nên bác sắp xa cái cửa hàng này rồi. Cháu cũng thấy đấy, cửa nhà bề bọn thế này vì bác đang chuẩn bị đồ đạc mang đi mà. Mất bao nhiêu thơi gian mà vẫn chưa đâu vào đâu.”
    ” Bác có cần cháu giúp gì không ạ ?” Tôi sốt sắng.
    “Ồ không, cháu ngốc của ta. Thứ nhất ta cần từ cháu là hãy chấp nhận lời đề nghị của ta.”
    “Lời đề nghị gì cơ ạ ?”
    ” Cháu Utada, ta thấy cháu cũng là cô gái tôt. Và ta cũng biết một người Nhật Bản khởi nghiệp ở đây sẽ khó khăn như thế nào. Mặc dù tuần sau ta đã đi rồi, nhưng tiền thuê nhà ta vẫn còn 3 tháng nữa mới hết. Hy vọng 3 tháng đủ để cháu bắt đầu công việc làm ăn của mình chứ hã cô bé?”
    ” Cháu xin lỗi, nhưng ý của bác là…?” Tôi không tin vào chính đôi tai của mình nữa.
    ” Cháu thấy sao, 3 tháng thuê nhà miễn phí ? Bác sẽ nói với ông chủ nhà. Chắc ông ý cũng sẽ đồng ý thôi.”
    ” Bác Mori!”
    ” Nhưng sau ba tháng, cô bé à, cháu sẽ phải tự thân vận động đấy.”
    ” Cháu…cháu không biết phải nói gì nữa!” Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi và ôm chầm lấy bác Mori.

    ***
    Cuộc gặp gỡ tình cờ với bác Mori đối với Hikaru còn may mắn hơn cả trúng số độc đắc. Mấy ngày trước khi đi, bác Mori còn giúp Hikaru thu sếp ổn định cửa hàng. Hikaru biến căn phòng nhỏ phía sau thành phòng ngủ của mình, mạc dù trông nó giống một cái bếp hơn với nào là bồn rửa bát, tủ lạnh, bếp nấu chạy dọc một bên tường.
    Thời gian gần đây, bác Mori, mà giờ đây Hikaru đã thân thiết gọi bằng dì Sandy, thường hay nghe khách hàng của mình, nhất là hội sinh viên, phàn nàn rằng dịch vụ giặt là tự động ở các ký túc xá quá tệ. Thế nên dì Sandy đã gợi ý cho Hikaru mở một cửa tiệm dịch vụ giặt tự động, công việc đơn giản, không quá vất vả vốn đầu tư ban đầu không tốn kém lắm, vì có thể đi thuê máy giặt và máy sấy.
    Chưa đầy một tháng, mọi công việc chuẩn bị đã sẵn sàng để Hikaru bắt đầu vào cuộc. Cô nhớ dì Sandy có nói nếu đặt tên cửa hàng có liên quan đến tiếng Nhật có thể sẽ khiến một số khách hàng ngại ngần không muốn tới, nên cô đặt tên cửa hàng mình là ” Tiệm giặt là của Cubic U”.
    Trong một tháng đâu tiên, Hikaru chỉ làm được mỗi một việc là làm quen với việc lần đầu tiên quản lý một cửa hàng. Hoá ra nó khó hơn cô từng hình dung rất nhiều. Có quá nhiều thứ hoá đơn trời ơi đất hỡi. Mọi chuyện cứ rối tung cả lên, khiến cho Hikaru bận bịu quá, không còn thời gian để dành cho mục đícch chình của mình khi đến Hàn Quốc là đi tìm Bi.
    Với cái tính cách và tác phong chẳng giống ai, cộng với cái tiếng Anh đặc sệt giọng Mỹ, Hikaru nhanh ***ng thu hút được khá đông khách hàng đến với mình hầu hết là sinh viên. Cô tự xưng là Ki. Không phải tên thật, mà cũng chẳng phải tên giả.
    Được đến tháng thứ hai thì công việc kinh doanh có vẻ chậm lại. Kỳ nghỉ Giáng sinh đã đến và hầu hết sinh viên đều trở về nhà để đàon tụ với gia đình cho năm mới. Có những ngày Hikki chẳng có lấy một khách hàng nào. Cô bắt đầu cảm thấy cô đơn.
    Một đêm, đang dọn dẹp cửa hàng thì Hikki tìm thấy một cái hộp nhỏ trong góc nhà. Hikki khẽ kêu lên một tiếng sung sướng, bởi nó chính là một trong những món đồ rất quan trọng đối với cô mà Hikki tưởng mình đã làm mất nó trong lúc chuyển chỗ ở từ nơi này sang nơi khác. Ngồi thụp xuống sàn, Hikki ngắm nghía cái hộp có dán một cái mác nho nhỏ màu vàng có chữ ” Bi”, trước khi nhẹ nhàng bóc lớp băng dính dankín miệng hộp. Chiếc hộp mở ra, cũng là lúc những kỷ niệm Hikki có với Bi ùa về. Trong hộp là những bức ảnh hai đứa chụp chung, những bức thư chan chưa tình cảm Bi từng gửi cho cô. Có cả vài thứ lặt vặt khác rất con gái như cuốn vé xem phim hay những mẫu giấy nhắn. Hikki khẽ thở dài. Cô chợt nhận ra mình đang nhớ Bi hơn bao giờ hết.
    Đúng vào lúc Hikki đang đắm chìm trong những kỷ niệm và đôi mắt đã đỏ hoe như muốn khóc, có tiếng mở cửa khá mạnh kéo cô trở lại với thực tại. Có một khách hàng. Lấy tay áo quệt vội đôi mắt ướt, Hikki đứng bật dậy đón khách.
    ” Good everning, welcome to Cubic U, how may I help you ?” Hikki cố nói với một giọng vui vẻ kèm theo một nụ cười Nhưng trả lời cô là một sự im lặng. Vị khách kia đứng quay lưng lại lúi húi phân loại đồ màu và đồ trong.
    ” Uhm, vậy tôi sẽ quay lại sau.” Hikaru vừa nói, vừa lườm vị khách kia một cái. Cô ghét những khách hàng bất lịch sự. Thế nên cô mặc kệ anh ta và quay lưng đi vào phòng ngủ để cất cái hộp kỷ niệm của mình. Vài phút sau Hikki nghe tiếng máy giặt bắt đầu chạy.
    Thường thì các sinh viên đi kiếm cái gì bỏ bụng trong lúc đợi quần áo của minh giặt xong. Hikki ngó ra nhìn xem anh chàng khách hàng bất lịch sự kia còn đó không. Không thấy ai, Hikki quyết định tiếp tục công việc lau dọn cửa hàng. Nhưng ngay khi cô vừa đi vòng qua phía trước quầy để lấy chổi và sọt rác thì cô vấp phải một vật gì đó rất lớn khiến cô ngã dúi ngã dụi.
    ” Giời ạ, cái khỉ gì thế này?” Hikki vừa càu nhàu vừa chống tay ngồi dậy. Cô quay lưng lại nhìn coi mình đã vấp phải cái gì. ” Cái quái gì ý nhỉ ?”
    Nhưng chẳng có vật nào cả. Chì có cái anh khách hàng bất lịch sự kia ngồi bệt trên sàn dựa lưng vào quầy. Anh chàng cũng ngẩng đầu lên nhìn lại Hikaru. Và khi Hikaru nhìn rõ mặt anh, cô không tin nổi vào mắt mình.
    Ôi Chúa ơi… Bi ? Chính là anh sao?

     

     

    Chương 3


    Tôi nghẹn lời. Tôi không dám tin vào mắt mình. Tóc anh ngắn hơn, khá nhiều, và trông anhcó vẻ vạm vỡ hơn trước, nhưng đúng là Bi, đúng là anh không thể lẫn vào đâu được. Toàn thân tôi cứng đờ. Tôi quá sốc. Anh quay ra nhìn tôi và toàn thân rung lên theo tiếng trái tim đang đập thình thịch. Hai cánh tay vừa mới chống đỡ cho tôi ngồi dậy giờ run rẩy như muốn khuỵ xuống. Tôi cũng không nhớ là mình có còn đang thở nữa không.
    Tôi nhìn vào đôi mắt anh, vẫn là đôi mắt đã đáng cắp mất trái tim tôi mấy năm về trước. Chợt thấy anh hắng giọng.
    “Uhm, cô có sao không?” Anh hỏi.
    Tôi có sao không? Dù toàn thân đang run lên, nhưng chắc chắn là tôi rất ổn! Đây chính là giây phút tôi chờ đợi suốt bao năm qua! Bi còn sống! Tôi muốn ôm chặt lấy anh và sẽ không buông tay rabao giờ nữa! Tôi muốn được bật khóc trong vòng tay của anh và nói với anh rằng tôi đã nhớ anh biết chừng nào. Tôi đã nhớ giọng nói của anh. Rồi cả vòng tay của anh, những cái chạm tay rất khẽ của anh. Với tôi anh quý giá biết bao. Vậy là sau 3 năm rưỡi dài đằng đẵng, cuối cùng tôi cũng…
    ” Này, đừng có nhìn tôi đầy căm hơn thế chứ. Tôi không có cố ý ngáng cô đâu nhé. Ít ra tôi không có lỗi, trong cửa hàng của cô chẳng có cái ghế nào cả.”
    ….
    Cái
    ” Cô nên mua lấy một cái ghế băng. Thêm vài quyển tạp chí nữa.”
    Quái gì
    ” May ra sẽ có thêm khách hàng đấy.”
    Thế này!?
    Không…không thể như thế được.
    Đến bây giờ nghĩ lại, tôi cũng chẳng nghĩ ra là phút giây đó sẽ phải diễn ra như thế nào. Nhưng ít ra là không phải như thế này. Có một sai lầm gì đó ở đây. Một sai lầm tệ hại…
    Anh đứng dậy và đi về phía cái máy đang giặt quần áo của anh. Mỗi bước anh đi là thêm một vết nứt trong trái tim tôi. Tôi không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa.
    ” Thường thì giặt thế này mất bao lâu?” Anh hỏi, lưng vẫn quay về phía tôi.
    Tôi… tôi không biết phải làm gì. Tôi không có chuẩn bị trước cho chuyện này. ” À… chắc… chắc là vài phút nữa thôi.” tôi lắp bắp.
    ” Rồi mất thêm bao lâu để sấy khô?”
    “… còn tuỳ… thường thì 15, 20 phút gì đó.”
    “Cool.”
    Đột nhiên một cái máy kêu bíp bíp. Làm tôi giật cả mình. Đồ của anh đã giặt xong. Tôi đứng dậy và về ngồi sau quầy. Tôi cứ ngồi đó dõi theo anh suốt nửa tiếng trong im lặng, xem anh thu dọn quần áo, đi lại trong cửa hàng. Anh thậm chí không thèm nhìn lại phía tôi lấy một lần. Tôi không hiểu… Tóc tôi vẫn ngắn như vậy, chiều cao cân nặng của tôi cũng không có nhiều thay đổi… Và rồi tôi bàng hoàng với suy nghĩ, anh… anh không nhớ tôi là ai.
    Chúa ơi, con rối beng hết cả lên rồi.
    Cái anh chàng đang đứng trước mặt con đây, anh có phải là Bi không? Hay là vì con nhớ Bi quá mà bị điên mất rồi cũng nên?
    Rồi tôi chợt nhớ ra cái hộp lúc nãy. Tôi vội vàng chạy vào phòng. Tôi lôi từng cái ảnh của Bi 3 năm trước ra xem thật kĩ. Mắt anh, môi anh, khuôn mặt của anh. Không phải tôi quên, mà làm sao tôi có thể quên được, nhưng lúc này tôi cần một sự chắc chắn.
    Nhưng khi tôi quay lại cửa hàng để nhìn kĩ lại anh một lần nữa, để so sánh với những tấm ảnh, đã quá muộn. Anh đã rời khỏi Cubic U.
    ***
    Sau cuộc gặp gỡ tình cờ với Bi, Hikaru như người mất hồn. Lúc nào cô cũng chỉ hồi tưởng lại giây phút đó, rồi lại tự hỏi không biết mình đáng ra có nên nói một điều gì, bất cứ một điều gì, khiến anh nhớ lại. Nhưng làm sao anh có thể không nhớ? Chẳng phải cô cũng đã từng là một phần cuộc đời của anh, như anh đối với cô…
    Cả tuần sau đó, Hikaru cố gắng làm thật nhiều việc, biến mình thành bận rộn để không còn thời gian suy nghĩ vẩn vơ. Việc đầu tiên là khoác cho Cubic U một bộ cánh mới, gồm đèn nhấp nháy, những dải ruy-băng và cả những bức tranh ông già Nô-en cô tự vẽ nguệch ngoạc trên cửa kính. Hy vọng hình ảnh mới mẻ và vui tươi của cửa hàng có thể thu hút những khách hàng sinh viên cuối cùng còn sót lại trong khu vực. Có thể cả Bi…
    Đến cuối tuần, hy vọng của Hikaru có vẻ như được đền đáp. Có nhiều khách hàng mới đến với cô hơn. Tuy không nhiều như dợt trước khi nghĩ lễ, nhưng vẫn còn hơn là chẳng có ai như mấy ngày vừa rôi.
    “Chị ơi, em hỏi chút.” Một cô gái xuất hiện trước quầy và Hikaru ngước lên, bỏ dở trang báo đang đọc.
    ” Vâng tôi có thể giúp gì cho bạn?” Hikaru lịch sự hỏi. Nhìn cô gái kĩ hơn một chút, Hikaru hơi ngạc nhiên. Cô gái không giôngnhững khách hàng nữ thường đến đây. Họ trông cứ nhang nhác nhau cả lượt, ai cũng gầy gò và sành điệu với quần áo thời trang và tóc tai sặc sỡ. Cô gái này cũng mảnh mai, nhưng ăn mặc khá giản dị. Mái tóc được buộc gọn đuôi ngựa khá xinh xắn, mái tóc huyền không có dấu vết của màu nhuộm.
    ” Em không chắc là mình biết dùng mấy cái máy giặt này, chị giúp em một chút được không?” Cô gái nói với cái giọng có chút bối rối trẻ con. “Ài, ngượng chết lên được…” Hikaru mỉm cười. Cô bé đáng yêu quá!
    ” Tất nhiên là được! Em có tin là chị cũng phải mất đến 3 tuần tự mày mò mới thì mới biết sử dụng mấy cái máy đấy không!”
    ” Thật ý ạ?” Cô gái bật cười khiến Hikaru cũng cười theo.
    Và 15 phút tiếp theo đượcdành cho cái gọi là bài giảng về cách sử dụng máy giặt với cô giáo là Hikaru và học sinh là cô bé khách hàng dễ thương. Bài giảng đang đến lúc cao trào thì Hikaru nghe tiếng mở cửa. Cô quay ra để chào vị khách hàng mới đến. Nhưng khi vừa nhìn thấy vị khách hàng này cô im như thóc.
    Là anh.
    Cứ im như thế, Hikaru quay về ngồi sau quầy. Bài giảng bị bỏ dở nêncô bé khách hàng tóc đuôi ngựa vẫn lúng túng nguyên xi với đống nút bấm, nhưng không hiểu thái độ lạ kì của Hikaru nên cô cũng im lặng tự mày mò nốt phần còn lại theo lời hướng dẫn của Hikaru.
    Từ phía bên kia căn phòng, Hikaru im lặng theo dõi chàng trai. Anh có cái vẻ “ta là một, là riêng, là duy nhất”, hoàn toàn không thèm để ý đến xung quanh, bỏ mặt luôn cả đôi mắt của Hikaru đang gắn chặt vào từng cử chỉ của anh. Cô không thể hiểu nổi. Rõ ràng chính là anh, trông vẫn giống hệt anh của ngày xưa. Chỉ hơi khác là Bi ngày xưa biết ăn mặc hơn, anh hay mặc nhiều lớp áo cùng một lúc. Bi ngày xưa cũng sẽ đến bên cô, hôn nhẹ lên trán cô, anh vẫn thường làm như vậy. Bi ngày xưa…
    Khoan. Đây đâu phải là “Bi ngày nay”, vẫn là Bi thôi mà… phải không nào ?Hikaru không còn dám chắc một điều gì nữa.
    Cô dõi theo anh phân chia quần áo, cho vào máy giặt, rồi cho vào máy sấy. Anh không một lần ngó đến cô. Xong việc, anh bỏ đi.
    Hikaru vội vàng tìm cuốn lịch bỏ túi trong cuốn sổ ghi khách hàng. Cô chưa từng mong anh quay lại sớm như vậy, nhưng anh đã quay lại. Anh rất có thể sẽ trở thành khách hàng thường xuyên, đến vào môt ngày cố định nào đó.
    ” Chủ nhật thuần trước… rồi hôm nay… hôm nay là…” Hikaru cố mãi cũng không nhớ hôm nay là thứ mấy. Cuộc gặp gỡ lần thứ hai khiến cô mất hết cả tỉnh táo.
    ” Chủ nhật. Hôm nay cũng là chủ nhật.” Cô bé tóc đuôi ngựa chọt lên tiếng. Hikaru ngẩng lên và thấy cô đang đứng trước quầy. Hikaru hoàn toàn quên béng mất là cô bé vẫn còn ở đó!
    “Ồ chị xin lỗi, chị không biết là…” nhưng vì vẫn mải với mấy cái ngày tháng nên cô cũng quên béng luôn là cô đang định nói gì. Rồi cô lại nhìn xuống cuốn lịch trên tay, rồi lại nhìn lên cô gái, và vẫn không nhớ ra mình đang định làm gì.
    ” Chị phải khoanh ở đây này.” Cô bé chỉ tay vào một ngày trên cuốn lịch.
    ” Ừ, cảm ơn em.” Hikaru cuối cùng cũng nhớ ra là mình đang định đánh dấu ngày tiếp theo anh sẽ tới. Cô thở ra một hơi và ngã người vào ghế. Cô bé khách hàng vẫn đứng trước mặt cô và chớp chớp mắt như chờ đợi một điều gì đó.
    “…?” Hikaru cũng chớp mắt lại. “Ôi thôi chết chị quên mất. Xin lỗi em…” cô đứng bật dậy và chìa tay ra. ” Chị tên là…à, Ki! Chị tên là Ki, rất vui được gặp em! ”
    ” Em tên là Byul” cô bé trả lời. Rồi cô cũng nắm lấy aty Hikki lắc nhè nhẹ, miệng nở một nụ cười.
    “Okay, chào em. Ờ… gì nhỉ?”
    ” Uhm. Có vẻ như em vẫn cần chị giúp đỡ.”
    ” À?” Hikaru ngó ra nhìn cái máy giặt của Byul. Cửa máy vẫn đang mở với đống quần áo còn khô ở trong, giống nguyên xi 40 phút trước. ” Chết rồi! Chị xin lỗi! Sao em không bảo chị sớm?”
    ” Em không muốn cắt ngang… Ừm, cái việc chị đang làm.” Byul ngó lơ ra chỗ khác. ” mà thật ra là em đã nhảy múa loạn xạ như một con ngốc mà chị chẳng để ý gì cả… nên em chờ. Nhưng cũng chẳng sao. Em chỉ thấy hơi buồn cười thôi.” Byul bật cười khúc khích.
    Mặt Hikaru đỏ dựng lên như Mặt Trời. Vừa ngượng vừa cam thấy có lỗi vì đã bỏ rơi cô bé. Để bù lại Hikaru đã quyết định hôm nay sẽ miễn phí hoàn toàn cho Byul.
    Sau khi đồ của Byul đã giặt giũ xong và cô bé đã ra về, Hikaru đóng cửa sớm hơn mọi ngày. Mệt mỏi buông mình xuống giường, Hikaru thở dài. Sau ngày hôm nay, cô không còn dám chắc một điều gì nữa…
    Phỉa chăng Bi đã hoàn toàn quên hẳn cô? Hay cô đã nhầm một người con trai khác là Bi ? Nằm nhìn trần nhà cho đến khi hai mắt đã díp lại, tâm trí Hikaru chìm dần vào ráng chiều tím lịm

     

     

    Chương 4:
    Hikaru bắt đầu mong chờ ngày Chủ Nhật. Và cả 2 tuần sau đó, “Bi” đều xuất hiện, chính xác như một cái đồng hồ. Và anh cũng chỉ dùng đúng có 2 cái máy giặt và sấy duy nhất, là 2 cái gần cửa ra vào và xa quầy nhất. Anh cứ đền, giặt đồ, sấy khô đồ, rồi lại bỏ đi. Và anh cũng chẳng nói với Hikaru một lời nào. Anh lúc nào cũng có kiểu thái độ… chẳng có thái độ gì cả, có vẻ như vậy. Hikaru cũng có đôi lần nghĩ đến chuyện tiến lại gần bắt chuyện với anh, nhưng rồi lại thôi. Chẳng biết phải nói gì cả.
    Byul cũng đã trở thành một khách quen. Tuần nào cô cũng tới 2 lần, thi thoảng lại đòi “dịch vụ miễn phí”. Cô có thói quen ngồi trên quầy cùng với Hikaru, thỉnh thoảng ngó qua vai xem Hikaru đang đọc hoặc viết gì. Mới đầu Hikaru cũng hơi khó chịu, nhưng rồi cô cũng quen với thói quen khác thường đó của Byul.
    “Chị đang làm gì thế?” Byul chợt hỏi. Một buổi chiều Chủ nhật.
    “Xem xét mấy cái giấy tờ thôi”, Hikaru lẩm bẩm. Thực ra là cô đang khá căng thẳng. Ba tháng thuê nhà miễn phí vèo một cái đã sắp hết. Từ tuần sau là Hikaru bắt đầu phải tự thanh toán. Nhưng tất cả số tiền cô để dành được trong 3 năm qua đã tiêu hết vào tiền vốn cửa hàng và tiền sinh hoạt. Tiền cô kiếm được thì chẳng đáng là bao, không đủ để trả cho hợp đồng một năm. Chắc là cô phải trả theo tháng thôi. Mà khéo trả theo tháng cũng chưa chắc đã đủ tiền.
    “Mm, chán chết.” Byul lúng búng nói vì đang ngậm một cây kẹo mút.
    “Này. Chị tưởng quần áo em giặt xong rồi chứ hả?” Cái thái độ dửng dưng của Byul chợt khiến Hikaru hơi gắt giọng.
    “Hình như thế. Có sao không?”
    Định gắt thêm một câu “Thì em lướt đi cho chị nhờ” nhưng lại thấy hình như mình hơi quá nên Hikaru dịu giọng. “Chẳng sao cả.” Gần đây hai chị em ngày càng thân thiết. Chính bản thân Hikaru còn phải ngạc nhiên khi nhận ra có thêm Byul bên cạnh cũng khá dễ chịu, giống như có thêm một cô em gái nhỏ, dù tính khí Byul… không được bình thường cho lắm.
    Đúng lúc Byul đang thè cái lưỡi xanh lè vì ngậm kẹo của mình ra để trêu chọc Hikaru thì có tiếng mở cửa. Và vừa nhìn ra cửa thì nụ cười của Hikaru đã tắt trên môi và mặt cô đang lại. Thái độ bất thường của Hikaru khiến Byul cũng ngưng cười và tò mò nhìn theo ra phía cửa.
    Là ” Bi”.
    “Oohh… là anh chàng đó.” Byul vừa nói vừa gật gù ra vẻ.
    “Suỵt!” Hikaru véo cô một cái. “Bé cái mồm thôi. Mà em nói ‘anh chàng đó’ là ý gì đây hả?”
    “Làm ơn đi, làm bộ làm tịch hoài. Lần nào chàng này đến mà chị không như người mất hồn.”
    “Chị không có.”
    “Được rồi.” Byul tụt khỏi quầy và đi gom mớ quần áo sạch của mình. “Để đấy em giúp chị vậy.” Cô bé nháy mắt tinh nhịch. Rồi lại thản nhiên trút đống quần áo vào cái giỏ của mình và đi ra cửa. Ngay khi cô chuẩn bị bước chân ra khỏi cửa hàng, cô chợt đứng lại và quay về phía “anh chàng đó”.
    “Này, anh chàng đẹp trai!” Cô gọi.
    Hikaru trợn tròn mắt. Byul, em đang làm cái quái gì vậy hả?
    “Bi”, đang lúi húi nhét mớ quần áo vào cái mấy quen thuộc, quay lại.
    “Nếu tôi là anh, tôi sẽ không dùng cái máy đó đâu.” Byul nói. “Thật đấy, cái hiệu máy đó nổi tiếng dở ẹc mà. Nhất là máy sấy.”
    Không khí trong cửa hàng ngưng đọng. Hikaru thì quá ngạc nhiên không thốt nên lời.
    “Dù sao thì, nếu anh muốn quần áo của anh không tơi tả ra thành từng mảnh, dùng mấy cái máy đằng kia kìa, tốt hơn đó.” Byul chỉ tay vào mấy cái máy ở đầu đằng kia căn phòng, ngay sát quầy nơi Hikaru ngồi. “Chúc may mắn. Gặp lại sau!” Câu nói của Byul không biết là nhắm vào ai trong số hai nhân vật còn lại. Cô không quên vẫy chào và quay về phía Hikaru nhe răng ra cười trước khi biến mất.
    “Bi” tần ngần một lúc. Rồi anh lắc đầu và lôi quần áo của mình ra khỏi cái máy quen. Rồi đứng lên, đi về phía mấy cái máy Byul đã chỉ và lại nhét quần áo vào.
    Còn Hikaru thì nín thở đến sắp hụt hơi. Byul nói đúng, đúng là cô đang choáng váng. Cô cố gắng kiềm chề những cảm xúc của mình và quay lại vơi mớ giấy tờ. Nhưng chẳng có chữ nào vào đầu. Cô giả vờ múa cái bút chì loanh quanh trên tờ giấy cho có vẻ đang viết lách, nhưng tai thì ngỏng lên để nghe tiếng bước chân của anh đi lại trong cửa hàng, dù tiếng rât nhò vì bị tiếng ồn ào của những cái máy giặt át hết.
    Vài phút sau, cô không nghe thấy tiếng buớc chân của anh nữa. Cô len lén đưa mắt nhìn sang bên trái, chỗ mấy cái máy anh dùng và không thấy anh đứng đấy nữa. Chắc là anh ra ngoài kiếm đồ ăn rồi. Cô thở ra một hơi nhè nhẹ. Trái tim cô đập chậm lại dần… Anh ở gần quá…
    Thả bút, Hikaru ngả lưng ra và ngẩng đầu lên. Và cô giật bắn mình, tí nửa là ngã ngửa về đằng sau.
    “Bi” đang đứng trước mặt cô, nhìn cô trân trối.
    Không lẽ… không lẽ anh đã nhớ ra cô ?
    “Ừm… T…tôi có thể giúp gì?”
    “…Trông bạn rất là quen.” Anh trả lời, nheo nheo mắt.
    Hikaru nuốt nuớc bọt đánh ực một cái. “Tức là sao?”
    “Yea. Lúc đầu thì nhớ mãi không ra, nhưng bây giờ thì tôi biết bạn là ai rồi!” Anh nở một nụ cười thật tươi và búng ngón tay, gương mặt như hơi toả sáng. Khiến Hikaru nín thở.
    “Biết… rồi hả?”
    “Đương nhiên.”
    “Chúa ơi,” Hikaru thốt lên và trút ra hơi thở phào nhẹ nhõm.
    Ngay lúc này, một niềm hân hoan trào lên trong cô, len lỏi trong từng mạch máu chạy đi khắp cơ thể. Và niềm vui đó chạy đến đâu thì cô lại cảm thấy mình yếu đuối đến đó. Cô đã gồng mình chờ đợi sự giải thoát này quá lâu. Bây giờ chính là lúc cô có thể cho phép mình khuỵ xuống. Đôi mắt cô lấp lánh. Đôi môi run rẩy. Cô không biết phải nói gì nữa. “Em cứ tưởng là anh…”
    ” Bạn chính là cái cô gái trong cái clip ca nhạc đó phải không! Cái clip mà có bong bóng đó, phải không?”
    “Cái… cái gì cơ?”
    “Đúng rồi, bạn ngồi trên một cái ghế giữa một căn phòng có rất nhiều người đang nhảy, và…”
    “Bong…bong bóng?”
    “Và những người kia cứ chầm chậm nhảy xung quanh bạn…”.
    “Bong bóng?”
    “Ừ. Bong bóng. Giống như trong một cái clip của Micheal Jackson ý… tên là gì nhỉ-”
    “Aaaaaahhhhhhhh!” Hikaru hét ầm lên và đập mạnh hai tay xuống mặt quầy. Cô không thể chịu được nữa. Cô đứng bật dậy và tung hê cả đống giấy tờ vào chàng trai, với một cơn giận dữ không kiềm chế nổi.
    “Này! Sao thế hả?” Chàng trai phải giơ hai cánh tay lên chặn truớc mặt để tự bảo vệ. Trước khi anh kịp mở miệng ra nói thêm bất cứ một câu nào, Hikaru bỏ chạy vào phòng và đóng sập cửa lại.
    ***
    Cũng đã vài ngày trôi qua kẻ từ lần cuối cùng tôi gặp “Bi”…
    Giờ thì, tôi đang ở đây, giữa một nơi hoàn toàn xa lạ, bươn chải trong một thành phố mà tôi hoàn toàn không có lấy một người thân quen. Và để làm gì ? Để tìm kiếm một chàng trai đã rời bỏ tôi mà không một lời báo trước, không một lời giải thích, mà cũng chẳng nói câu giã từ. Và chính vào lúc tôi nghĩ là tôi đã tìm được anh, anh lại không nhớ một chút gì về tôi! Chúa ơi, thần kinh con có vấn đề chăng?! Có lẽ con đang rất không tỉnh táo!
    Chuông điện thoại reo đánh thức tôi dậy. Chờ mãi không thấy người gọi bỏ cuộc, tôi đành rời khỏi cái chăn ấm áp của mình.
    “…Alôoooo?” Tôi trả lời với cái giọng ngái ngủ.
    “Chúc buổi sáng tôt lành cô Utada!”. Đầu dây bên kia đáp lại. Vừa nhận ra giọng nói đó là cơn buồn ngủ của tôi bay đâu hết sạch. Là ông chủ cho thuê nhà!
    “Oh! Cũng xin chúc bác một ngày tốt lành!” Tôi nói, cố gắng làm cho giọng mình nghe thật tỉnh táo.
    “Tôi chỉ gọi để nhắc nhở cô rằng thứ hai tuần tới là cô bắt đầu phải trả tiền nhà rồi nhé. Thường thì khách thuê nhà của tôi trả tiền nhà bằng cách thả vào hòm thư báo của tôi, nhưng vì cô đã quá hạn hai tuần..”
    “Ôi cháu xin lỗi. Đúng là làm quen với việc kinh doanh không dễ chút nào, mất nhiều thời gian hơn cháu tưởng. Nhưng cháu nghĩ là cháu sẽ lo được bác ạ.”
    “Thế thì tốt.” Ông chủ nhà dừng lại một chút. “Nhưng như tôi đã nói, vì cô đã quá hạn tiền nhà nên tôi sẽ đến tận nơi để nhận tiền. Khoảng trưa thứ hai nhé. Và sẽ không dền dứ thêm đâu đấy.
    “Buổi trưa? Cũng được ạ.”
    “Tốt tốt. Vậy gặp lại cô thứ hai. Chúc cô một ngày tốt lành, cô Utada.”
    “Vâng, cảm ơn bác. Cũng chúc bác…” Nhưng ông chủ nhà dập máy trước cả khi tôi kịp kết thúc câu.
    Tôi dập máy và đi vào nhà tắm. Làm vài động tác vuơn vai, tôi nhìn vào gương.
    Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương… Tôi không thích nó tí nào. Cái khuôn mặt tôi đang nhìn thấy trông thật lạ lẫm. Trông cô mệt mỏi và ưu tư, như đã già đi vài tuổi. Trông như thể cô đã không ngủ từ nhiều tuần nay… trong khi tôi biết là đêm nào tôi cũng đi ngủ rất sớm, đâu có như hồi còn đi học, đêm nào cũng trốn ngủ đi chơi…
    Đi học. Tôi chợt nhớ ra mình đang sống troong một thành phố của những trường học. Một nơi mà những đứa nhóc tuổi tôi giờ hẳn là đang cày sâu cuốc bẫm cho năm học cuối cùng trong đời sinh viên của mình, trong khi biết tôi lại đang… làm cái gì thế này nữa. Hồi trước tôi cũng chăm học lắm. Mặc dù lúc nào cũng ngoạc mồm ra kêu ca nhưng thực sự là tôi rất thích học hành. Nhất là những lúc học chung với bạn. Hồi trước tôi toàn học nhóm với Fany…
    Fany…
    Chúa ơi, tôi hoàn toàn quên béng mất anh. Tôi tự hứa là sẽ gọi ngay cho anh khi đặt chân đến Seoul, và tôi đã hoàn toàn quên béng mất. Chẳng phải là tôi đang làm một việc y như Bi đã làm với tôi với Fany sao? Không, tôi không thể chấp nhận được điều đó. Tôi phải gọi cho anh.
    Tôi nhấc máy lên và bấm phím. Mất một lúc khá lâu tôi mới nghe tháy vài tiếng tút vang lên tứ đầu dây bên kia. Làm ơn đi… đừng có đi vắng nhé…
    “Alô?” một giọng nói trả lời. Là Fany.
    “Fany…?” Tôi có cảm giác như từ nhiều năm nay tôi đã không được nghe giọng nói của anh. Và từ lúc nào không biết trên môi tôi nở một nụ cười.
    “…Ôi má ơi! Có phải tôi đang được nghe tiếng người mà tôi nghĩ là tôi đang được nghe không đây?” Anh nói như hét vào ống nghe.
    “YEAH!” Và cả hai chúng tôi bật cười như nắc nẻ.
    “Cái cô này, em biến đi đâu mất vậy? Em làm cho mọi nguời lo sốt vó cả lên. Khoan đã. Em có ổn không? Không phải bị bắt cóc hay làm sao đó chứ?”.
    “Haha, tất nhiên là không. Em rất ổn. Tin em đi.”
    “*PHEW* Nhẹ cả người… Thế dạo này em thế nào? Em đã làm cái quái gì trong suốt ba tháng vừa rồi thế hả?”
    “Em dạo này khá hơn… Em nghĩ là em sẽ ổn thôi. Dạo này làm việc vất vả quá. Còn anh?”
    “Em biết anh quá rõ mà, sao còn phải hói! Chỉ cần nghe giọng anh là biết phải không. Anh dạo này tốt lắm. Nào, thêq em đang ở đâu thế hả, Hikki? Nói cho anh biết đi để anh còn chạy đến ngay với em đây này.”
    “Xin lỗi, nhưng Cái gì cơ?”
    “Fany, em đang ở Seoul. Em đã đến đây từ 3 tháng trước, để đi tìm Bi.”
    “Hikki, em điên hả?”
    Có lẽ tôi điên thật.
    Phần còn lại của cuộc nói chuyện là Fany gào thét ầm ĩ, chủ yếu là về cuộc sống thiếu trách nhiệm của tôi. Và rồi anh hỏi, ” Giáng sinh của em thế nào?” Tôi im lặng. Tôi quá vận rộn với Cubic U và cả việc đi tìm Bi nữa… Tôi đã ăn Giáng sinh một mình, mà thậm chí tôi còn không nhận ra điều đó. Tước khi gác máy tôi còn bắt Fany không được nói với bố mẹ tôi là tôi đang ở đâu. Tôi nghĩ tôi chưa sẵn sàng để đối mặt với sự thất vọng của bố mẹ dành cho tôi.
    Nằm trên giường, tôi lại miên man suy nghĩ về cuộc sống của mình. Cuối cùng, tại sao tôi lại ở đây? Tại sao tôi làm tất cả những việc này? Tôi lôi cuốn nhật ký giấu dưới nệm ra. Đã một tháng tôi bỏ quên nó, d0úng từ ngày “Bi” xuất hiện. Trang cuối cùng tôi viết là về những loại bột giặt tốt nhất nên dùng. Trời, tôi mới tẻ nhạt làm sao!
    Tôi ngôi lật lại từng trang giấy, tìm kiếm lại mình của mỗi ngày trước. Và rồi tôi bắt gặp trang cuối cùng tôi viết trước khi dời nhà sang Seoul.
    Tất cả những gì tôi biết là đâu đó trong trái tim tôi mách bảo rằng anh đang ở Seoul, và tôi sẵn sàng làm tất cả những gì có thể để chắc chắn rằng anh vẫn khoẻ mạnh và hạnh phúc. Và tôi mặc kệ anh có cần đến tôi trong cuộc sống của anh nữa hay không…

    Tôi nhớ ra rồi. Tôi đến đây để tìm Bi. Để chắc chắn rằng anh có mạnh khoẻ và hạnh phúc. Không phải để chắc chắn rằng anh vẫn còn yêu tôi. Đúng, tôi vẫn yếu anh tha thiết, nhưng tôi nghĩ rằng khi tình yêu thương một nguời một cách chân thành, chuyện tình yêu cũng sẽ chỉ đứng hàng thứ hai.
    Tôi đã đi đến đây, tôi sẽ đi tiếp. Nếu người con trai tôi gặp, “Bi”, chính là Bi, tôi đã đi được một nửa con đường. Tất cả những gì tôi cần làm bây giờ là đào sâu hơn một chút vào cuộc sống của anh. Cuộc sống gần đây của anh có tốt không? Anh có khoẻ mạnh không? Anh có hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình không?
    Tôi sẽ làm điều đó.
    Tôi sẽ luôn ở đó, vì Bi, dù anh có cần đến tôi hay không đi chăng nữa.
    Tôi bất chấp tất cả.

     

     

    Chương 5:

    Kể từ sau lần nói chuyện với Fany, tâm trạng Hikảu khá hẳn lên. Cô còn lên hẳn kế hoạch dọn dẹp những suy nghĩ vẩn vơ của mình, nhưng vẫn không thể ngừng băn khoăn liệu “Bi” còn có ý định quay lại cửa hàng một lần nữa hay không. Cô sợ là Chủ nhật tuần trước mình đã doạ cho anh một phen khiếp vía. Kể như đó có không phải là Bi thật, thì chẳng phải là cô đã giận dữ vô cớ với một trong những khách hàng quen thuộc tin cậy nhất của cửa hàng rồi còn gì. Nếu “Bi” còn trở lại, Hikaru đã quyết định là cô sẽ đối xử với anh một cách bình thường như tất cả mọi người, đến khi nào cô tìm ra sự thật.
    Chủ nhật tuần đó, Hikaru cứ đi loanh quanh dọn dẹp cửa hàng cả ngày. Buổi tối vắng teo, đến cả Byul cũng chẳng thấy mặt đâu. Quét dọn lau chùi chán rồi vẫn chưa thấy muốn đóng cửa hàng, giống như là vẫn đang vô hình chờ đợi một điều gì đó. Lại quyết định làm vệ sinh cửa hàng thật kỹ càng, nên chui vào tất cả các ngóc ngách để lau chùi. Cuối cùng cô phát hiện ra mấy vết bẩn nho nhỏ ở ngay dưới gầm cái quầy. Thế là xắn tay áo lên, chui xuống gầm quầy để lau cho bằng đuợc. Đúng lúc Hikaru đang lúi húi dưới gầm quầy thì một tiếng nói vang lên ngay sau lưng cô.
    “Này!”
    Hikaru giật nảy cả mình, cộc đầu đánh cộp một cái rõ đau vào cái gầm quầy. “Ai da!” Vừa lấy tay xoa đầu, cô vừa lúng túng chui ra khỏi cái gầm, ngẩng đầu lên. Là “Bi”.
    “Ui, xin lỗi nhé, heh. Bạn có sao không?” Anh hỏi, tay vẫn ôm khư khư cái giỏ quần áo.
    “Ồ không, không sao.” Hikaru nói dối. Thực ra cái đầu cô đang đau đến nỗi nhìn thấy cả một bầu trời sao luôn. “Tôi -ôi- có thể giúp gì không?”
    “À thì…thực ra là bạn đang…” “Bi” chỉ tay ra sau lưng Hikaru. Cô quay l;ại và mới nhận ra là mình đang đứng chắn hết cả đống dồ bột giặt tẩy. Cô ngượng nghịu đứng tránh sang một bên cho anh đi qua. Liếc mắt qua cái giỏ đồ của anh, cô thấy hôm nay nó chỉ đầy bằng có một nửa mọi khi. “Hôm nay chỉ giặt một máy thôi nhỉ?”, cô nghĩ là có lẽ mình thử bắt chuyện với anh xem sao, nhưng vừa nói xong câu đó thì cô nhận ra mình thật là ngu ngốc.
    “Hả? À, ừ, hôm nay tôi đi hơi vội nên để quên một đống ở nhà. Nhưng lười quay lại lấy chắc là mai lại đến lần nữa thôi.”
    “Ra vậy.” Hikaru vừa ra vẻ gật gù, vừa lãng ra chỗ khác cho đỡ ngượng.
    “À mà này…” chàng trai tự dưng lên tiếng. “Về chuyện Chủ nhật tuần trước…”
    “À vâng, tôi biết, rất xin lỗi vì tôi đã xử sự thật chẳng ra gì. Tôi không cố ý đâu, chỉ là vì cả ngày hôm đó gặp nhiều chuyện không vui. Nào là hoá đơn và… đại loại vậy.”
    “Không, bạn không có gì là phải xin lỗi cả.” Chàng trai nói và khẽ mỉm cười.
    Nụ cười của anh giống hệt Bi, nhưng hình như vẫn có gì hơi khang khác… khác ở chỗ nào nhỉ?
    “Hẳn là bạn đã nhiều lần bị làm phiền về chuyện cái video clip đó.” Chàng trai lại nói tiếp, “nên cũng dễ hiểu nếu bạn cảm thấy khó chịu. Mình hứa sẽ không nhắc đến chuyện đó nữa, hehe.”
    “Ờ”, Hikaru chẳng biết làm gì hơn là nở một nụ cười giả tạo.
    “Vậy là… xong nhỉ? Làm bạn được chú?” Chàng trai chìa tay phải ra. Hikaru liếc mắt nhìn, và trái tim cô như chìm xuống. Cô vẫn nhớ như in rằng Bi thuận tay trái. “Không được sao?”
    “Ờ, à, xin lỗi. Tự nhiên tôi nghĩ đi đâu vậy thôi.” Cô chìa tay ra bắt.
    “Không ý gì đâu nhé, nhưng có vẻ như bạn rất hay có kiểu thất thần như vậy?”
    “Haha! Không phải ngại. Chắc là tại gần đây tôi hơi căng thẳng quá thôi.”
    “À, ra thế.”
    “…”
    “…Thôi. Mình đi giặt quần áo đã nhỉ.”
    “Ừ đúng rồi. À… bạn làm gì thì làm đi nhé.”
    Hikaru cứ yên ở đó một lúc. Chờ khi chàng trai quay lưng đi lo giặt đồ, cô mới cho phép một nụ cười khẽ nở trên miệng. Nhưng vừa cúi xuống định quét dọn tiếp thì mắt cô chợt bắt gặp một vật gì đó. Hình như là đồ của “Bi” vừa làm rơi khi nãy lúc đang nói chuyện với cô. Tiện tay nhặt nó lên mà cô cũng chẳng thèm nhìn lại nó một lần.
    “Này, bạn vừa làm rơi một…” Tiếng cô ngưng bặt ngay khi cô vừa liếc mắt xuống nhìn lại món đồ trong tay mình.
    “Hả?” Chàng trai quay lại, và nhìn thấy cái áo nịt ngực cô đang cầm trên tay. “Ôi thôi chết, ngượng quá! Haha!” Anh giật lấy cái áo và vội vàng quẳng vào giỏ đồ của mình, “Cám ơn!”
    Hikaru ngớ người. Cô nhìn anh đầy thắc mắc, gần như là đang lườm.
    “À… không phải như bạn nghĩ đâu.” Anh nói giọng rụt rè. “Mình không phải là loại con trai đó đâu, hứa danh dự đấy! Ơ kìa!”
    Thái độ của Hikaru gần như là nổi giận.
    “… Ý mình là, một vài món đồ ở đây không phải là của mình, mà là của một cô gái mình…” Nhưng anh chưa nói hết câu thì cô đã lao ra ngoài, ra khỏi Cubic U. “Này! Sao thế hả? Bạn đi dâu đấy?”
    ***
    Ngoài trời đang mưa.
    Tôi cũng chẳng biết mình đang chạy đi đâu nữa.
    Chỉ là tôi không thể chịu nổi.
    Nhìn thấy món đồ phụ nữ trong tay “Bi” chợt làm mình nghĩ đến Bi và một người con gái khác. Một tình yêu mới. Một tình yêu không gặp những trở ngại về khoảng cách, về sắc tộc, hay là về… hoặc là…
    Tôi chợt mất hết sức lực. Tôi ngã khuỵ xuống và bật khóc.
    Tôi biết 3 năm là một khoảng thời gian đủ dài để Bi có một người con gái khác… nhưng…
    Có lẽ tôi vẫn chưa hề sẵn sàng cho tình huống xấu nhất giống như tôi tưởng. Có lẽ tôi chưa đủ tốt đến vậy.
    Và có lẽ vì vậy mà anh quên tôi. Có lẽ đó chính là lý do anh không còn muốn ở bên tôi… hay nói lời tạm biệt với tôi.
    Những giọt mưa rất ấm, tôi có thể cảm nhận được. Nhưng tại sao tôi vẫn cảm thấy lạnh, lạnh buốt. Tôi không ngừng run rẩy. Những giọt mưa đua nhau rơi, chảy dài trên mặt tôi, hoà vào với những giọt nước mắt. Tôi chợt nhớ, cái ngày tôi phát hiện ra sự thật Bi đã ra đi cũng vậy. Trời cũng mưa, và tôi cũng đã khóc trong mưa. Lại là cái cảm giác đó.
    Tôi cảm giác như mình đã lại đánh mất Bi, lần thứ hai. Và lần này, là mất vào tay một người con gái. Một cô gái có lẽ đẹp hơn tôi, mảnh mai hơn tôi. Một cô gái đẹp cả về thể xác lẫn tâm hồn. Bi không bao giờ dừng lại bên một cô gái tốt thứ nhì, chính anh vẫn luôn nói như vậy. Anh không bao giờ tin vào cái triết lý thoả hiệp đó, và vì vậy anh rất kén chọn.
    Tôi bẫng cảm thấy căm ghét bản thân mình ghê gớm.
    Không biết tại sao, nhưng tôi đã quay lại nhìn xem anh có chạy theo tôi. Tất nhiên đó không phải là lý do khiến tôi bỏ chạy. Tôi không thực sự mong rằng anh sẽ chạy theo, nhưng một phần trong tôi vẫn nuôi hy vọng. Và tất cả những gì tôi nhìn thấy là con phố đen ngòm heo hút với những cái bóng di động ở đằng xa. Rõ ràng là anh không hề chạy theo tôi. Chẳng có lý do gì để anh phải làm như vậy cả? Tôi đâu có quan trọng đến như vậy… để đáng được quan tâm.
    Tôi gắng đứng dậy. Cái bóng tôi đang vây quanh mình khiến tôi cảm thấy bất an. Đập vào mắt tôi là cái biển đèn nhấp nháy của một quán karaoke. Tôi bước vào đó. Một nơi tối không kém gì ở ngoài. Tôi chẳng cảm thấy an toàn hơn chút nào, nhưng ít ra thấy mình không còn đơn độc nữa.
    Tôi ngồi xuống cái bàn gần cửa nhất và cuộn tròn mình trên ghế. Tôi có nghe thấy người nào đó đang hát trên sân khấu, và đám đông thì có vẻ thích thú. Người đó hát có vẻ hay, nhưng tai tôi đang lùng bùng vì bị nước vào. Cô bồi bàn đến bên thì bị tôpi gắt. “Đi chỗ khác, tôi có gọi gì đâu.” Cô chỉ gật đầu và quay lưng bước đi.
    Tôi muốn gom góp lại mớ suy nghĩ đang rối như tơ vò của mình, nhưng có vẻ như đầu óc của tôi đang rất cần nghỉ ngơi một chút. Và tôi chìm dần vào trạng thái trống rỗng.
    Một lúc sau tôi thấy đám đông vỗ tay rào rào và hò hét ầm ĩ. Tôi dụi dụi mắt để nhìn kỹ hơn nhân vật đang được hoan hô nồng nhiệt như vậy. Chính là anh chàng ca sĩ vừa hát xong. Một anh chàng khá cao lớn và có nước da sẫm mầu hơn hầu hết những người Hàn Quốc mà tôi từng gặp. Tôi nhìn theo anh quay về bàn của mình với 4, 5 người bạn gì đó, cả hội nói cười vui vẻ. Ngay trước khi anh ngồi xuống ghế của mình thì bắt gặp ánh mắt tôi đang nhìn hắn. Tôi vội quay đi. Chết tiệt.
    Tôi đành chuyển sang một bàn khác và cúi gầm mặt xuống, hy vọng là hắn sẽ không còn nhìn thấy tôi nữa. Tôi đang không hề có tí tẹo tâm trạng để trò chuyện với bất cứ ai trong lúc này. Nhưng hẳn là hắn vẫn để ý, vì chỉ sau vài bài hát, khi tôi ngẩng đầu lên, đã thấy hắn đang ngồi trước mặt, mỉm cười với tôi.
    “Trước tới giờ chưa từng nhìn thấy em ở đây.” Hắn nói, giọng nói sâu và trầm ấm, có chút gì đó gợi cảm. “Mới đến khu này phải không?”
    Tôi nhìn thẳng vào mặt hắn, nhìn không rõ lắm, mắt tôi vẫn nhoè nhoẹt vì mưa và nước mắt. Nhưng tôi nhìn rõ cả hàm răng của hắn, chắc chắn rồi. Vì anh chàng này không ngừng mỉm cười với tôi. Làm tôi muốn đấm cho một phát văng cả nụ cười đó ra khỏi mặt.
    “Cũng có thể.” Tôi lạnh lùng đáp.
    “Ôi, đừng có thế chứ. Anh chỉ đang cố tỏ ra thân thiện thôi mà.”
    “À, vậy thì tôi không có ý định đó.” Tôi đứng dậy và chuyển sang một cái bàn khác. Chàng trai giang một tay ra chặn ngang đường của tôi.
    “Tên anh là JoonHyung. Mọi người gọi anh là Joon. Em tên gì?”
    ***
    Xin chào Hikaru.
    Bi? Phải anh đó không? Anh đang làm gì ở đây vậy?
    Chỉ ghé qua chào em một câu… hôm nay em tốt nghiệp mà, làm sao anh có thể không đến chứ?
    Nhưng… anh có sao không? Trông anh có vẻ mệt mỏi?
    Trông anh buồn ngủ lắm hả? Hay là cả hai chúng ta đều buồn ngủ nhỉ?
    Không, ít ra là em không nghĩ vậy.
    Sao anh cứ cảm thấy mơ hồ sao đó, như thể tất cả chỉ là ảo ảnh? Tất cả…
    …Bi, đáng ra anh không nên đến đây, anh phải ở nhà nghỉ ngơi đi chứ.
    Coi này, anh không biết chuyện gì đã xảy ra, anh chỉ biết rằng, anh không thể ngừng nghỉ về em…

    Anh muốn được ở bên em. Hikaru anh chỉ muốn…
    ***
    “Bi?”
    Tôi ngồi bật dậy, trên giường.
    Tôi vừa mơ một giấc mơ về Bi. Hình như là về ngày lễ tốt nghiệp cấp 3 của tôi. Tôi đã tổ chức một bữa tiệc. Ai cũng đến, chỉ có mình anh là không thấy đâu. Đến tận cuối buổi tiệc anh vẫn chưa tới. Thế rồi đún vào lúc nửa đêm, lần cuối cùng tiếng chuông cửa reo. Và chính là anh.
    “Bi là ai?” Một tiếng nói vang lên ngay bên cạnh tôi.
    Tôi quay phắt lại, và không ai khác, chính là cái anh chàng hôm qua. JoonHyung. Và vẫn là cái nụ cười thường trực đó.
    Ôi Chúa ơi.
    Tôi nhìn xuống những thứ mình đang ngồi trên. Đây không phải là giường của tôi.
    Tôi nhìn xung quanh. Là một căn phòng rộng thênh thang với gạch lát nền rất đẹp, những món đ62 gỗ màu trắng và rèm cửa bằng lụa.
    Đây càng không phải là nhà tôi. Thế thì tôi đang ở chỗ quái nào vậy hả trời?!? Cuống cuồng, tôi bật dậy khỏi giường và chạy về phí cửa.
    “Ê, này này, đừng có thế chứ. Không sao đâu!” Anh chàng kia gọi với theo tôi. Nhưng mà tôi làm sao có thể bình tĩnh được khi mà thậm chí không biết anh chàng này rốt cuộc là ai nữa.
    “Đây là đâu?” Tôi hét lên.
    “Nhà tôi.”

    Tôi chợt nhớ ra một chuyện và nhìn xuống những thứ mình đang mặc. Đây không phải là quần áo của tôi nốt. Mà thực ra tôi chỉ đang mặc một cái áo sơ-mi nam rộng lùng bùng, không gì khác. Còn chân tôi. Ôi…
    “Anh đã làm gì với tôi?? Nói ngay” Tôi lại hét vào mặt anh ta. Anh tiến đến gần tôi, nhưng cứ tiến lên một bước là tôi lại lùi về một bước. “KHÔNG! Tránh xa tôi ra!”
    “Awww, ý em là sao, “Anh đã làm gì với tôi” à? Chả lẽ em không nhớ gì sao? Đêm qua khi chúng ta nói chuyện đó, và sau đó chúng ta đã…”
    Tôi chộp lấy một cái hộp ngay gần tôi và ném thẳng vào hắn ” Đứng nguyên đó!”
    “Nào, Hikaru, bình tĩnh lại em, anh…”
    “Anh nói cái gì? Sao anh biết tên tôi? Tôi chưa từng nói với ai tên của tôi! Anh là thằng quái nào vậy hả? Và quần áo của tôi đâu?”
    “Chính em nói tên của em cho anh mà, nhớ không? Và quần áo của em đang để ngay cạnh chân đèn kia kìa.” JoonHyung chỉ tay qua chỗ cái đèn ngủ. Quần áo của tôi đã được gấp gọn gàng để bên cạnh. Tôi vội vàng chạy đến vơ lấy cái quần và mặc vào.
    “Nghe này, tôi không biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng dù có là chuyện gì, thì Không là gì cả. Anh đã nghe rõ chưa, Không gì cả!” Tôi vừa hét vừa chỉ tay vào mặt anh ta.
    “Hà? Em đang nói cái gì thế? Đêm qua có xảy ra chuyện gì đâu.”
    “Và làm sao tôi biết rằng anh đang nói thật?!” Tôi lại chạy ra phía cửa nhưng JoonHyung bám theo tôi không rời thành ra cả hai cứ chạy quanh cái bàn.
    “Anh nói thât mà.”
    “Anh cút đi!”
    “Tất cả những gì chúng ta đã làm đêm qua là…”
    “Đừng chạm đến tôi!”
    “..là ngồi nói chuyện trong quán đó. Và cũng đã uống mấy ly. Và…”
    “Để cho tôi yên!”
    “… rồi chúng ta về nhà anh… lại nói chuyện… và ngay trước khi em bất tỉnh nhân sự…”
    “Tôi có ngất đi thì anh cũng không có quyền…”
    “…Anh không biết nhà em ở đâu. Và anh cũng không tài nào đánh thức nổi em. Em say quá. Vì thế mà anh đã gọi một cô giúp việc lên thay đồ cho em vì em ướt như chuột lột… Đừng có lo, lúc đó anh cũng không ở trong phòng đâu. Anh chưa nhìn thấy gì cả nhé, hứa danh dự đấy! Anh không có đồ ngủ của phụ nữ ở đây, nên đành cho em mặc tạm một cái áo của anh…”
    Tôi đứng lại không chạy nữa. Mệt hết cả hơi. Tôi bèn ngồi bệt xuống sàn và nghe hắn nói tiếp.
    “Đây là phòng dành cho khách ở lại của nhà anh. Anh xin lỗi, anh cũng biết là đáng ra anh không nên ở lại cùng em ở đây, nhưng vì lúc nửa đêm anh ngủ không yên tâm nên chạy qua xem em thế nào. Chắc hôm qua là lần đầu em uống rượu hả?”
    Cũng có thể. Ờ mà đúng rồi đấy. Có sao không?
    JoonHyung tặc lưỡi. “Anh nghĩ là anh đã ngủ gật trên ghế ở đây. Nhưng anh không cố ý. Anh xin lỗi, thực sự xin lỗi em.”
    “Xì.”
    “Giờ thì em hiểu rồi chứ? Và anh không còn là thằng quái nào ở đây đấy chứ?” Hắn ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nghiêng nghiêng đầu và cười với tôi. Rõ là cái đồ sói đeo nơ. Nhìn thì vừa cao lớn, mặt lại ngầu như găngxtơ mà đòi ra vẻ nhí nhảnh.
    “Vẫn.”
    ” *thở dài* Thế nào cũng được… Néu em muốn đi, để anh dẫn em ra…”
    “Tôi tự đi được rồi. Cảm ơn.” Tôi đi qua mặt hắn, về phía cái cửa gần nhất. Hoá ra là cái phòng chứa đồ. Mở cái cửa thứ hai, hoá ra là nhà tắm. Điên à! Cái nhà to đùng mắt dịch này nữa.
    “Haha! Em đúng là hết thuốc chữa!” JoonHyung vừa cười vừa lắc đầu. Hắn nắm lấy tay tôi và lôi về phía cửa ra vào. Mặt tôi đỏ lựng hơn Mặt Trời.
    “Này, đã bảo là đừng có **ng vào tôi rồi cơ mà!”
    “Nếu em cứ tiếp tục xử sự như một nhóc con, thì anh sẽ dẫn em đi như dẫn một đứa nhóc, okay?” Hắn lại cười chế giễu tôi lúc với tay mở cánh cửa trước “Bây giờ thì dễ hơ rồi nhỉ?”
    “…” Tôi lườm hắn một cái và giật tay ra.
    “Em có biết là em đang ở đâu không?”
    “Ờ…” Rõ là tôi không biết rồi, đáng ghét.
    “Em sống ở đâu?”
    Tôi ngần ngừ một lúc. “Ở Cubic U.”
    JoonHyung ngoác miệng ra cười lớn. “ooooohhhh, chính là em sao. Wow, anh không biết hoá ra em là người Nhật cơ đấy. Nhưng không sao, đừng lo, anh sẽ không nói cho ai biết đâu. Sẽ là một bí mật nho nhỏ của riêng hai chúng ta.” Hắn nháy mắt với tôi.
    “Mà là tôi thì sao?”
    “Không, không có gì. Chỉ là bọn con trai khu này, thì luôn ngưỡng mộ những cô gái xinh đẹp, như em chẳng hạn. Mà nhà em chỉ cách đây có hai khu phố thôi, ra khỏi cửa thì rẽ trái. Ngày nào anh chẳng đi qua đó. Quần áo của anh thì đã có cô giúp việc giặt, nhưng chắc là có hôm nào anh sẽ rẽ qua xem sao, xem chỗ của em thế nào.”
    “… Sao cũng được.” Đúng là cái đồ hợm của.
    “Được rồi, xem như đó là một cuộc hẹn hò nhé! Thế đã, gặp lại sau, tiểu thư Hikaru.”
    Cái anh chàng này thậm chí còn dị thường hơn cả Byul nữa! Tôi không thèm đáp lại và đi thẳng. Tôi biết thế là bất lịch sự, nhưng biết làm sao được. Chuyện hôm qua làm tôi thấy không thoải mái khi nói chuyện với hắn. Thế mà lúc tôi đã sắp ra đến ngoài vẫn còn nghe thấy tiếng hắn gọi với theo.
    “Mà này, em rất đáng yêu lúc em ngáy đấy!”
    Chương 6:

    Hikaru bồn chôn nhấn nút gọi thang máy liên tục. Cửa thang máy vừa mở ra là cô bước ngay vào, tay vẫn ôm chặt mấy cái áo của mình. Cô vẫn đang mặc cái áo sơ-mi của JoonHyung, đương nhiên, vì cô không thể nào thay đồ ngay trước mặt hắn được. Rồi cô sẽ trả lại cái áo, nhưng mà ngay lúc này đây, cô thấy ngượng ngùng khi phải đối mặt với JoonHyung.
    Thang máy chầm chậm đi xuống. Hikaru mệt mỏi đứng dựa vào cạnh cừa thang, đầu óc vẫn còn căng thẳng sau những chuyện vừa xảy ra. Cô ngước lên và bắt gặp mình trong tấm gương kim loại. Hãy nhìn lại mình xem. Đầu tóc thì rối bù, mắt đỏ ngầu và sưng húp, cái áo của JoonHyung rộng thùng thình như một cái chăn trắng toát quấn quanh người. Cái hình ảnh của chính bản thân mình khiến cô phải quay đi. Thật là đáng thất vọng. Cô chưa bao giờ uống rượu. Vậy mà hôm nay đã buông tay. Dù là có trải qua chuyện gì đi chăng nữa… Đáng thất vọng.
    Cửa thang máy vừa mở là cô vội vã chạy ra khỏi toà nhà. Nhưng vẫn kịp nhìn thấy chị lễ tân ngạc nhiên nhìn cô và không giấu nổi tiếng cười khúc khích. Mặc kệ chị ta.
    Ra đến ngoài, tràn ngập trong cô là cái cảm giác được giải thoát. Những việc vừa xảy ra, cô hiểu mình đã thật là ngốc nghếch, nhưng cô rất mừng vì mình đã không làm điều gì khiến bản thân phải ân hận, nhất là với một kẻ hoàn toàn xa lạ như JoonHyung. Cô nghĩ mình may mắn, vì JoonHyung hoá ra lại khá “tử tế”. Cô còn có cảm giác như đang nghe tiếng Fany vang vọng đâu đó trong đầu mình, anh đang mắng cho cô một trận nên thân vì cái tội không chịu giữ gìn chăm sóc bản thân cho cẩn thận.
    “Hehe…”
    Cô lấy tay vuốt lại tóc và đưa mắt nhìn đồng hồ. 1h37 chiều.
    “Một giờ ba mươi…!?” Thôi chết. Tiền thuê nhà! Hikaru hoàn toàn quên hẳn mất hôm nay là thứ hai! Và cuộc hẹn nộp tiền thuê nhà lần cuối cùng của cô là từ hơn một tiếng rưỡi trước! Cô ba chân bốn cẳng chạy thẳng về phía Cubic U. Đầu giờ chiều nên đông người đi bộ. Hikaru thì cứ luôn mồm rối rít xin lỗi vì cô va hết người này đến người kia.
    Cuối cùng thì cũng về đến Cubic U. Cửa khoá. Hikaru nắm lấy cái tay nắm cửa giật tới giật lui. Vô tác dụng.
    “Chết tiệt!” Hikaru đấm mạnh vào cánh cửa. Cửa hàng tối om và cô nhìn thấy một tấm biển đề “Đóng cửa” không thuộc về mình. Hẳn là ông chủ nhà đã đến và đã làm tất cả những việc này.
    Cô chợt nhìn thấy một mẫu giấy nhắn dính trên cửa. Hít một hơi thật sâu, cô bóc mẩu giấy ra và đọc. Gửi cho cô.
    Chúc buổi chiều tốt lành, hay bất cứ lúc nào cô nhận được bất thư này, cô “Ki”,
    Tôi rất tiếc phải thông báo với cô rằng hỡp đồng thuê nhà của cô đã bị chấm dứt. Tôi cũng không lấy gì làm vui vẻ về chuyện này, và cầu chúc cô những lời chúc tốt đẹp nhất rằng cô sẽ sớm tìm được một nơi khác để ở, nhưng tôi thì không giúp được cô. Cô đã quá hạn nộp tiền đã lâu.
    Đây hẳn là cách tôt nhất rồi, cô Utada ạ. Sáng nay khi tôi đến để gặp cô, cửa hàng hoàn toàn chẳng có ai trông coi và cửa thì mở cho ai thích vào thì vào. Tôi không biết là đã có ai ăn trộm món đồ gì của cô trong lúc cô không có mặt không, nhưng tôi thấy hình như không. Tuy nhiên, tôi e rằng đây là một hành động vô trách nhiệm tệ hại, cho thấy cô hoàn toàn chưa sẵn sàng để tự kinh doanh.
    Chờ cô suốt một tiếng, cuối cùng tôi đành khoá cửa hàng lại. Đồ của cô vẫn ở bên trong, và chắc là vài ngày sau tôi sẽ quay trở lại mở cửa cho cô lấy đồ. Bây giờ thì tôi đang bận việc rồi. Hy vọng là cô có thể ở nhờ chỗ bạn cô trong vài ngày.
    Cô Utada, tôi chúc cô những lời chúc tốt đẹp nhất… tạm biệt.
    “Ôi mẹ ơi…” Hikaru ngẩng mặt nhìn lên trời và tựa người vào cánh cửa kính. Rồi cô cứ để cho mình trượt dần theo cánh cửa kính, ngồi bệch xuống đường. Không ổn rồi. Mình phải làm gì bây giờ?
    Hikaru cứ ngồi đó trong câm lặng, miên man suy nghĩ. Cô chưa hề có một người bạn kể từ khi đến đây, hay ít ra là chưa ai đủ thân để cô có thể nhờ vả. Mà có đi chăng nữa thì cô chẳng mặt mũi đâu mà đi xin người ta cho ở nhờ. Và cô không có một xu nào trong túi. Không thức ăn. Không quần áo. Không nới trú ngụ. Cô không có gì cả.
    Khoảng chừng 15 phút sau, một cái bóng xuất hiện bên cạnh cô. Cô ngẩng lên và thấy “Bi” đang ngó qua cái cửa kính cái đã từng là Cubic U. Một tay anh xách một giỏ quần áo, đúng như anh đã nói ngày hôm qua.
    Anh chàng này làm sao ý nhỉ? Lúc nào cũng tỏ ra ngây thơ, khờ khạo. Dù Hikaru có xử sự thế nào, hay làm cái gì đối với anh, thì anh vẫn nguyên văn một bộ mặt hồn nhiên như không thể có chuyện gì xảy ra.
    “Woa…chuyện gì đã xảy ra với Cubic U thế này?” Anh ngây thơ hỏi.
    “Nhìn mà không biết à. Bị đóng cửa rồi,” Hikaru lạnh nhạt trả lời. Cô đứng lên và lấy tay phủi phủi quần. Cô muốn đi khỏi đó, và không muốn nói chuyện với anh ta. Nói đúng hơn, anh ta là người cuối cùng trên đời cô muốn gặp trong một tình huống như thế này.
    “Sao lại bị đóng cửa?”
    “Bởi vì nó bị đóng cửa. OKAY?”
    “Nhưng…bạn sống ở đây cơ mà?”
    “Đúng. À mà không. Tôi không còn sống ở đây nữa. Thôi để cho tôi yên.”
    Cô quay lưng bước đi. Chàng trai đứng yên, nhưng rồi đặt giỏ đồ xuống rồi gọi với theo. “Này, chờ chút đã! Bạn không sao chứ?” Anh chạy theo cô, đạt tay lên vai cô, nhưng cô gạt tay anh ra.
    “Không phải việc của anh.” Cô vừa nói vừa tiếp tục bước đi. Cô không còn muốn nhìn vào mặt anh. Lúc này đây, nhìn thấy anh khiến lòng cô đau đớn hơn.
    “Nhưng mình chỉ muốn giúp bạn thôi mà. Bạn sẽ ở đâu đây?”
    “Sao anh phải quan tâm chứ? Anh thậm chí còn không biết rõ tôi kia mà!”
    “Nhưng mình là một con người, mình cũng biết nghĩ đến người khác chứ, không như ai đó.”
    “Điều đó thì có nghĩa lý gì cơ chứ?” Hikaru thôi không đi nữa và quay lại nhìn chàng trai với đôi mắt hình viên đạn, ánh mắt căm hờn. Cô thở dồn. Còn chàng trai thì im lặng.
    “Thôi được rồi. Được lắm. Tôi cũng chẳng biết sao tôi phải quan tâm nữa. Tôi chỉ nghĩ việc cô bị người ta đóng mất cửa hàng của cô quả là tệ hại, thế thôi.” Anh giơ hai bàn tay lên như đầu hàng trước cô và lùi lại. “Nếu quả thực cô muốn làm một kẻ vô gia cư, vậy thì chẳng phải việc của tôi rồi.”
    Hai người trừng mắt nhìn nhau, khá lâu. Rồi anh quay lưng bườc đi. Nhưng chỉ bước được vài bước thì Hikaru quyết định lên tiếng. “Có thực anh muốn giúp tôi không?”
    Anh dừng lại.
    Hikaru hăng giọng. “Tôi đang đi tìm kiếm một người. Một người tôi đã từng quen biết. Rất thân. Tôi đã đi một quảng đường dài từ Mỹ đến Seoul chỉ để tìm anh…”
    Anh vẫn đứng quay lưng lại phía cô, chỉ hơi quay đầu lại. “Vậy… tôi có thể làm được gì?”
    Hikaru im lặng một hồi như suy nghĩ. “Tôi không có gì để trả ơn anh, nói thật. Nhưng bếu anh chịu giúp tôi tìm kiếm anh ấy, tôi sẽ mang nợ anh cả đời. Tôi thề.”
    Anh quay lại nhìn cô, bước lại gần cô hơn. “Hẳn cô phỉa yêu anh ta lắm. Khi trải qua những thử thách này…?”
    “…Phải, tôi yêu anh ấy.”
    Anh lắc lắc đầu, khe khẽ cười trước sự bối rối của cô. “Mấy người Mỹ các người thật là kỳ lạ.” Anh giũ nụ cười trên môi, chống tay vào cằm,mắt đung đưa ra chiều suy nghĩ. “Okay. Tôi sẽ giúp cô. nhưng với một điều kiện.”
    “Điều kiện gì?”
    “Là cô sẽ tới ở chỗ tôi it nhất là tới khi cô lấy lại được cửa hàng. Chịu không?”
    Hikaru nhìn anh thăm dò. Trông anh có vẻ thành thật, đủ thành thật, nhưng cô không thể hiểu được anh. “Cuối cùng thì anh được gì qua những chuyện này?”
    Anh cầm cái sọt quần áo lên rồi hỏi “Cô có biết nầu ăn không?”
    “Chút chút…”
    “Vậy thì, hehe, tin tôi đi, tôi sẽ có lợi trong việc này.” Đổi giọng lạnh lùng, anh hỏi. “Thế cô có đi hay không nào?”
    Hikaru gật đầu.
    “Vậy thì đi thôi.” Anh ra hiệu cho cô đi theo. Cô vội vã theo vên cạnh anh, thi thoảng lại nhìn anh.
    “Anh có thực sự nghiêm túc với những chuyện này không?” Cô chợt hỏi.
    “Có chứ”, anh đáp lại, “thêm nữa tôi nghĩ ở đó sẽ có một cảnh tượng thú vị nếu cô nhìn thấy hắn ta.”
    “Ý anh là gì cơ?”
    “Tôi nghĩ là cô nên đấm cho hắn ta một trận vì cái tội đã để cho cô sống với một người lạ mặt, được không?”
    Hikaru mỉm cười. “Uhm, cũng được.”
    “Àh, được rồi”. Cuối cùng thì anh cũng mở được cánh cửa sau vài giây loay hoay với chiếc giỏ đồ giặt trên tay. “Vào đi”. Tôi theo anh buớc vào căn hộ tối tăm.
    Khi anh bật đèn lên, ánh sáng ***i loà làm tôi nhứt cả mắt. Mắt tôi vốn đang quen với bóng tối vì chúng tôi đã đi trong bóng đêm quá lâu. Bên ngoài tối đen như mực, tôi đến là ngạc nhiên khi Bi có thể tìm được đường về nhà.
    “Thích thì cô có thể xem TV,” tôi nghe thấy tiếng anh từ một căn phòng khác, “Tôi đi cất đống đồ này đã.”
    Tôi he hé mắt nhìn xung quanh. Và ngay lập tức, tôi có cảm giác như mình đang đứng giữa một căn hộ cao cấp theo phong cách Châu Âu. Hai cái ghế đi-văng, một cái ghế bành to, một tivi màn hình phẳng cỡ lớn… Cách bài trí thật gọn gàng, đẹp mắt. Tôi thậm chí còn cảm thấy e dè, chẳng muốn chạm vào đồ vật gì, sợ rằng mình sẽ làm hỏng mất sự cân đối trong lối sắp đặt các đồ vật trong phòng.
    “Tối nay cô ngủ tạm trên ghế đi-văng nhé.” Anh vẫn nói vọng ra với tôi từ một căn phòng khác nào đó. “Không phải là không có phòng riêng cho cô, nhưng mà tôi chưa kịp dọn dẹp gì nó cả. Một mớ hổ lốn.”
    “Không sao mà. Có cái ghế là đã quá tốt rồi. Cảm ơn anh.” Tôi đáp lại. Tôi không biết nói gì hơn nữa, cảm thấy ngượng ngùng sao đó.
    Liền đó đã thấy anh bước ra từ một căn phòng mà tôi đoán là phòng của anh, vì anh đã kịp thay đồ ra và giờ đang mặc một cái áo ba lỗ với quần thể thao. Trên tay anh là một vài cái chăn gối, khá nhiều đến mức anh phải vác trên vai. Cẩn thận, nhẹ nhàng xếp đặt đống chăn gối đó lên chiếc ghế lớn nhất trong phòng, anh quay qua tôi. “Trong tủ lạnh có một ít đồ ăn, nếu sáng dậy thấy đói thì cứ tự nhiên. Còn nhà vệ sinh dành cho khách ở đằng kia…” Anh chỉ qua phía bên trái căn phòng. “Nếu còn cần cái gì, cứ đánh thức tôi nhé.”
    Anh nói tới đâu là tôi gật lia lịa tới đó. Thành thật mà nói thì tôi hoàn toàn không hiểu anh đang nói cái gì nữa. Tôi đang căng thẳng chết lên được. Đúng hơn là tôi đang cảm thấy rất tệ hại trước tất cả những việc làm của anh dành cho tôi, nhất là tôi không biết làm gì hơn là cư xử như một con ngố.
    “Xin lỗi anh vì tất cả những chuyện này,” tôi cảm thấy mình phải nói những lời này, “và thực sự cảm ơn anh rất nhiều.”
    “Ôi xời, có gì đâu, thật đấy mà. chưa kể đây chỉ là tạm thời thôi mà. Hả?”
    Đúng. Chỉ là tạm thời mà.
    “Tôi biết là Seoul thì rõ là rộng lớn,” lại vẫn là anh đang nói tiếp, “nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ có cách tìm ra chàng trai của cô. Tôi biết một vài người, mấy người tối ngày chỉ lo ba cái vụ này. Tôi đảm bảo là họ giúp được chúng ta.” Anh nhướng mày và nhếch môi cười nụ với tôi.
    “À, vâng…”
    “Thôi, cô phỉa đi ngủ đã. Sáng mai gặp lại nhé.” Anh vươn vai và đi vào phòng. “Ngủ ngon.”
    “Ngủ ngon.”
    Và cánh cửa phòng anh đóng sập lại.
    Khoan đã thế này là thế nào? Anh thực sự tin tưởng tôi đến thế sao ? Đủ để phó mặc hoàn toàn cho tôi sự an toàn của ngôi nhà, cùng với tất cả những món đồ đạc của anh? Nếu anh quả thật không nhớ chút nào về tôi, thì tôi không thể hiểu nổi. Coi như anh hoàn toàn không biết gì về tôi. À không, có một chút, ít ra anh cũng biết tôi là một con bé đầu óc không được bình thường cho lắm.
    Tôi ngã người xuống ghế và đắp lên mình cái chăn anh cho mượn, cố gắng thả lỏng mình. Cái ghế hoá ra rất là êm ái, làm cho mấy cái gối nah đã chuẩn bị sẵn cho tôi thành không cần thiêt. Tôi nằm dài ra và nhìn chòng chịc lên trần nhà, thói quen không thể bỏ. Nó giúp tôi dễ ngủ hơn, khi còn ở Cubic U, nhưng nới này lại khiến tôi thấy hơi căng thẳng. Giờ mới nhận ra cái không khí thân thiện ở Cubic U đáng giá thế nào, thật là dễ chịu. Tôi nhắm mắt và cố dìm mình vào giấc ngủ, nhưng không được.
    Tôi mở mắt.
    Càng về đêm, đầu óc tôi lại càng hoạt động không ngừng nghỉ. Giờ thì càng nghĩ, tôi mới càng nhận thấy là cái anh chàng “Bi” này có vẻ đúng là… không phải Bi thật. Có nhiều đểim đối lập giữa hai người quá. Bi sẽ không bao giờ mở cửa nhà cho một người khách lạ. Anh hiếm khi tin tưởng ai, tôi biết rất rõ. Nếu là anh thì không thể như thế này…
    Nhưng đã 3 năm trôi qua. Khi còn ở bên tôi, cả hai chúng tôi đều ở giai đoạn vẫn còn tiếp tục lớn. Như vậy anh hoàn toàn có thể thay đổi một vài thói quen của mình. Thậm chí có thể anh còn trưởng thành nhanh hơn khi tôi không có ở bên. Khả năng anh trở thành một người hoàn toàn khác là hoàn toàn có thể. Liệu có thể nào là tôi đang được gặp Bi phiên bản thứ hai không? Câu hỏi không lời đáp.
    Tôi nhắm mắt lại.
    Tôi rối trí quá.
    Làm sao để biết đây…
    Làm sao để…

    Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã ngủ lịm đi.
    Chẳng bao giờ có gì đáng ngạc nhiên, khi Bi lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tôi vẫn nhớ, mỗi lần tôi nhăn nhó là anh vỗ vỗ lên đầu tôi. Tôi vẫn nhớ, mỗi lần anh bực mình là giọng anh lại trầm xuống đáng kể. Tôi vẫn nhớ, mỗi lần hai đứa nằm bên nhau mà ngủ thiếp lúc nào không biết….

    Tôi ghét khi phải thú thực là mình cũng đã từng hò hẹn với khá nhiều chàng trai, nhưng tôi chưa từng thích ai chạm vào tôi. Chỉ khi Bi quàng vòng tay ấm áp của anh quanh người tôi, tôi mới chấp nhận những **ng chạm. Vì một lý do nào đó, tôi cảm thấy yên bình trong vòng tay của anh.
    Tôi chưa bao giờ thực sự nhận ra điều đó, đến tận bây giờ.
    Tôi nhớ anh… nhiều lắm…
    Chương 7

    Anh từ từ mở mắt cho quen dần với ánh nắng đang len qua hàng mi. Rồi nghiêng đầu qua một bên để ngó cái đồng hồ báo thức đầu giường. 11 giờ 17 phút. Trưa trật trưa trờ. Có đến hàng năm nay rồi, hình như chưa bao giờ anh ngủ quá lúc Mặt Trời mọc.
    Đấy là không nói, anh ít khi ngủ được trước 3 giờ sáng. Dù có đi ngủ sớm hay muộn, cuối cùng thì anh cũng tìm thấy mình đang làm bạn với cái tĩnh lặng của bóng đêm. Sự yên tĩnh đầy trăn trở.
    Vậy là mỗi đêm, anh lại nằm đó, mắt ngắm nhìn những ánh đèn không ngủ của thành phố, trầm mình trong những dằn vặt, những buồn bực không tên. Và giấc ngủ của anh cũng chẳng dễ chịu hơn chút nào. Ngay cả trong lúc ngủ, anh cũng vật vả như đang chiến đấu chống lại những kẻ thù vô hình.
    Những thứ đó… sao không giống cảm giác của giấc ngủ đêm qua. Và cả buổi bình minh sáng nay nữa…
    Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng và trong anh bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc dịu dàng. Mỗi đồ vật như đang trìu mến âu yếm trong vòng tay của ánh nắng vàng ấm áp. Từ rèm cửa, cái bàn, cái cốc thuỷ tinh đang để trên mặt bàn – mọi thứ đều đang sáng rực lên như được dát vàng. Không thể nhớ nổi là đã bao lâu rồi, anh đã ao ước được thức dậy trong một khung cảnh bình yên như vậy.
    Anh mỉm cười.
    Toàn thân bỗng cảm thấy thật thư thái, dễ chịu. Anh chẳng muốn ngồi dậy nữa. Nhưng vì thói quen không bao giờ ở lại lâu trên giường. Anh nhấc cánh tay trái lên trước… nhưng không được. Chẳng hiểu gì cả… Anh thử lại lần nữa. Đến lúc đó anh mới nhận ra là có một sức nặng đè lên phần vai trái của anh, và khiến cho cả phần người bên trái của anh tê rần, không nhúch nhích được.
    Quay qua nhìn, anh nín thở.
    Không biết từ lúc nào, cái cô gái ở Cubic U đó đang ngủ ngay bên cạnh anh. Bao lau rồi hả trời!? Cuống cuồng, anh đẩy mình ra xa khỏi cô gái một cách cảnh giác, mạnh đến nổi rơi tụt khỏi giường. Như vẫn chưa đủ, anh dùng chân để đẩy mình trên sàn nhà, tránh xa khỏi chiếc giường, tránh xa cô gái, chạy trốn cho đến khi nện cả lưng vào bức tường đối diện.
    “Cái quái gì…” anh hổn hển.
    Giác quan thứ sáu mách bảo anh sự hiện diện của người khác ở trong phòng, anh nhìn ra cửa. Một cô gái với mái tóc dài và chiếc áo choàng kiểu cách đang đứng bất động ở ngay cửa phòng, kinh ngạc trước cảnh tượng vừa diễn ra. Cô buông rơi túi xách và vali, sự đau đớn ngay lập tức phủ mờ trên khuôn mặt xinh đẹp.
    “Lạy chúa tôi, Bada!” anh vừa nói vừa nhổm dậy với theo cô khi cô vội vã chạy ra phòng khách. “Nghe này, anh – anh có thể giải thích!”
    “Anh đi mà giải thích với chính mình ý!” Bada nói với anh bằng một giọng đe doạ. “À mà. Thôi. Đừng giải thích gì cả. Chẳng có gì có thể bào chữa cho anh trong chuyện này cả!”
    “Không. Bada, em hiểu nhầm rồi. Không phải như em nghĩ đâu!”
    “Nhầm ư!? Tôi lại có thể hiểu nhầm được sao? Tôi đâu có ngốc!”
    Đúng lúc đó, Hikaru thức giấc. Cô nghe thấy tiếng hai người cãi oang oang trong căn hộ. Cô vội vàng ngồi dậy và chui ra khỏi giường.
    “Anh không có ý bảo em ngốc!” Cô nghe thấy anh nói với cô gái.
    Bước ra khỏi phòng ngủ, Hikaru tự nhiên thấy mình đang đứng giữa “Bi” và một cô gái lạ mặt cô chưa từng gặp bao giờ.
    “Nhưng rõ là anh phải nghĩ tôi là một con ngốc thì mới chờ lúc tôi vắng mặt để mang một đứa con gái về nhà của chúng ta, chứ còn gì nữa.” Bada càng to tiếng hơn và chỉ thằng vào mặt Hikaru.
    “Không! Không phải như vậy đâu em!”
    “Ồ, hoá ra là không phải như vậy cơ đấy!”
    “Tất nhiên là không phải!” Anh vung hai tay lên trời, tỏ ý những điều Bada vừa kết luận quả là vớ vẩn. Quay qua Hikaru, anh hạ giọng. “Coi nào, nói gì đi chứ!”
    Hikaru im như thóc. Cô không hiểu nổi chuyện quái gì đang xảy ra nữa. Cô cứ nhìn qua nhìn lại hai người, e ngại trước vẻ hùng hổ của người con gái đứng bên phải cô và thái độ gấp gáp, lo lắng của “Bi” đang đứng bên trái cô.
    “Thôi nào, cô nói gì đi chứ!”
    “Anh thậm chí còn không biết TÊN cô ta nữa!? Chúa ơi, anh mắc cái chứng gì vậy hả?”
    “Thôi đi, Bada! Anh nói lần cuối cùng đây này, anh…”
    “THÔI!” Hikaru hét lên. “Hai người bình tĩnh lại được không?”
    Cả hai lập tức nín bặt trước tiếng hét váng trời của Hikaru. hai đôi mắt đổ dồn về phía cô.
    Hikaru hắng giọng. “Tôi xin lỗi đã gây ra tất cả những chuyện này. Nhưng làm ơn đi, làm ơn hãy tin tôi, chính tôi… tôi cũng không hiểu sao rốt cuộc tôi lại ở trong phòng của anh ta nữa.” Và cô đang nói rất thành thật. Tất cả những gì còn đọng lại trong cái trí nhớ ngắn hạn của Hikaru là đêm qua cô đã thiếp đi trên cái ghế dài trong phòng khách. Thật là đáng xấu hổ nếu chuyện thực sự đã xảy ra như vậy, là cô đã mộng du, đã chui vào nằm cạnh “Bi” và mơ đến đang ở bên Bi.
    “Ờ, phải.” Bada nói với cái giọng mỉa mai.
    “Làm ơn, tin tôi đi, tôi đang nói thật đó.” Hikaru nói với giọng chân thành nhất có thể. “Rõ ràng là tôi đã ngủ trên cái ghế kia, và khi tỉnh dậy thì thấy đang ở trên giường… Đêm qua tôi mệt quá, có thể đã quên mất cả việc mình đang ở đâu và theo thói quen đi vào phòng ngủ…”
    “Chính xác! Anh đã bảo cô ta ngủ trên ghế mà, không phải trên giường. Còn có đống chăn gối ở kia để làm chứng nhé.” Anh chỉ tay ra cái ghế. “Anh hoàn toàn không biết gì về chuyện cô ta đã ở cạnh anh.”
    Dù đó là sự thật, tất nhiên, nhưng những lời nói như đinh đ1ong cột của anh không hiểu sao lại gây nên những rung động mạnh bên trong Hikaru. Và cô phải hơi cúi thấp đầu để giấu đi những cảm xúc của mình.
    Bada vẫn chưa buông tha. “Rồi th2i cho là mấy người nói thật đi, nhưng tại sao đứa con gái này lại có mặt ở đây cơ chứ?” Bada vừa nói, vừa quăng ánh mắt sắc lẻm về phía Hikaru.
    “Này!” Anh kêu lên. “Bada, em đừng có như vậy…’
    “Không, không sao đâu. Cô ấy hoàn toàn có quyền tức giận mà.” Hikaru nhấn mạnh. Cô cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh. “Cô à, là do gần đây tôi gặp khó khăn. Tôi tự mình kinh doanh… Nhưng vì mới đến đây nên chưa có hiểu biết gì về nơi này nên…”
    “Ai thiết tha. Cô nói coi tại sao cô lại ở đây!” Bada cắt ngang.
    “…À,” Hikaru bối rối nhìn qua “Bi”.
    “Bi” đỡ lời. “Cả cửa hàng lẫn nhà của cô ý đều bị tịch thu em à.”
    “Vậy thì liên can gì đến chúng ta chứ hả?” Bada trừng mắt hỏi lại.
    “Bada…” Anh nói từ tốn. “Đừng có như vậy được không, em à…” Hikaru nhìn anh tiến lại phía Bada với ánh mắt quan hoài. Cô hiểu ngay rằng anh không muốn Bada phải đau khổ như vậy…
    “Đừng hiểu nầhm cô ấy,” anh nói tiếp, “chỉ là… ừm, em nhờ không? Em cũng vừa nghe cô ấy nói là cô ấy mới đến đây thôi… Hồi anh cũng mới đến đây, anh đã không biết là mình ở đâu, mình đang làm gì nữa. nhưng chính em – chính là EM – đã cứu anh. Em đã rộng mở trái tim và giúp anh đứng dậy…”
    Khuôn mặt Bada giãn ra, ánh mắt dịu lại theo từng lời nói của anh.
    “Anh muốn nói là… Anh hoàn toàn không hiểu gì cả. Anh không biết là em đã nhìn thấy điều gì ở anh, hay tại sao em lại giúp anh… chỉ đến khi anh gặp cô gái này. Và vậy là, anh muốn giúp cô ấy… như em đã từng giúp anh…”
    Bada bắt đầu cảm thấy áy náy. Cô hất tóc ra đằng sau và cúi gầm mặt xuống. Cô ghét phải thú nhận là phần nào anh đã đúng. “Em… em xin lỗi. Em đã tưởng là…” Bada bật cười chua xót. “Em cứ tường là…”
    “Không sao mà, Bada.” Anh nói với cô, choàng hai cánh tay qua người cô. “Không sao mà…”
    Hikaru quay mặt đi. Cô không thể chịu đựng được nữa. Anh trông giống “Bi” quá, giống đến mức cô không thể chịu được cảnh tượng hai người ôm nhau ngay trước mặt mình.
    “Tôi xin lỗi, tất cả những chuyện này quả là một sai lầm tai hại.” Hikaru nói với hai người. “Tôi nghĩ tôi đã ở đây quá lâu. Tôi nên đi thì hơn.”
    “Bi” nhìn cô bối rối. “Này… khoan đã…”
    “Rất vui được gặp cả hai người.” Hikaru nói và kèm theo một nụ cười. “Cảm ơn vì đã cho ở nhờ đêm qua, tôi rất biết ơn. Thật đấy.” Cô cúi đầu chào và vội vã bước ra khỏi căn hộ, như đang vội vã bỏ chạy khỏi hình ảnh của người con trai đã bỏ rơi cô hồi trước…
    ***
    JoonHyung đứng im lìm trên vỉa hè. Anh đứng đó như trời trồng cũng đã được gần 10 phút, mắt nhìn đăm đăm toà nhà, hai tay đút túi quần. Anh nhìn như thôi miên một thứ gì đó phía sau cửa sổ, đến nỗi HoYoung xua xua tay trước mặt đến mấy lần cũng không biết.
    “Yo, Joon, bay đâu rồi…!” Nhưng JoonHyung vẫn đứng im như phỗng, mặc kệ cho HoYoung hô hoán ầm ĩ ngay bên cạnh.
    “Hắn đang làm cái quái gì ý nhỉ?” HoYoung vừa thì thầm vừa huých cùi chỏ vào KyeSang.
    “Biết chết liền, hay là… ăn không tiêu?” KyeSang nhún vai trả lời.
    “Trời… tao đói quá,” TaeWoo tự nhiên kêu lên, đưa tay chỉnh lại kính. “Dở hơi quá, phải có ai trong chúng ta dũng cảm gọi hồn nó về lại đây để còn đi ăn nữa chứ.” Vừa nói, hắn vừa ngồi bó gối trên bức tường xi măng, mặt mũi thiểu não.
    “Thế… hay mày đi!” HoYoung đá đá chân vào TaeWoo gợi ý.
    “Này!” TeaWoo kêu lên, loạng choạng suýt ngã. “Không phải tao chứ. Tao… à… đói đến nổi không thể nhúch nhích được nữa rồi. Thôi hay bỏ đi!” Trong lúc đó HoYoung vẫn không thôi trò đá chân trêu TaeWoo, còn KyeSang thì cứ đứng cười ngặt nghẽo.
    Danny chỉ biết lắc đầu trước cảnh tượng như trò hề của mấy thằng cu mãi không chịu lớn. Cậu chỉnh lại cái mũ bán báo của mình và tiến đến đứng bên JoonHyung, kẻ vẫn mang một bộ mặt không hề thay đổi kể từ lúc đến đây tới giờ.
    “Mấy thằng đệ của huynh quậy quá kìa.” Danny nói với Joon, mắt cũng nhìn theo hướng của Joon đang nhìn, về phía cái cửa sổ đằng kia. “Có thể cho biết là chúng ta đang làm cái quái gì ở đây không?”
    “Cậu có nhận ra chỗ này không?” Cuối cùng JoonHyung cũng lên tiếng.
    “Ơ…” Danny nhìn kỹ lại toà nhà một lần nữa. “Đây chẳng phải là cửa tiệm giặt là Cubic U sao?” JoonHyung gật đầu. “Nhưng… cái cửa hàng này có nằm trong hệ thống của chúng ta đâu nên tóm lại là chúng ta đang làm gì ở đây kia chứ?”
    “Ai thèm quan tâm cái cửa hàng chứ…” JoonHyung nhăn mặt.
    Danny ngó qua nhìn Joon, im lặng trong giây lát, rồi gật đầu như đã tìm ra chân lý. “Hiểu rồi.” Cậu quay lại nói với “mấy thằng cu không chịu lớn” kia. “Này, bây giờ chúng ta sẽ đi thăm ông chủ nhà nhé!”
    “Cái gì? Làm gì?” HoYoung tạm ngưng trêu chọc TaeWoo quay ra hỏi lại.
    “Phải rồi, chúng ta vào đó để xin đồ ăn, tuyệt!” TaeWoo chưa nói xong đã vội vàng tụt xuống khỏi bức tường.
    “Thằng điên!” Danny tiến đến bên TaeWoo và đá nó một cái. “Câm đi cái thằng Em Chã. Và đi tìm cái ông chủ nhà ngay cho tao!”
    “Được rồi! Được rồi!” TaeWoo cuống cuồng chạy đi để tránh bị đá tiếp. KyeSang chạy theo. HoYoung thì vẫn đứng yên một chỗ cười sằng sặc cho đến khi nhìn thấy cái mặt tối sầm của Danny.
    “Mày nhìn cái khốn kiếp gì hả?” Danny vừa nói vừa lấy nắm tay ghè vào đầu nó một cái. “Còn chờ gì mà không chạy theo bọn nó đi hả?” Danny đẩy HoYoung và cũng đi theo nó.
    JoonHyung chặc lưỡi và lấy tay gãi gãi đầu rồi cũng đi theo bọn đàn em vào trong toà nhà.
    *
    “Này, này, chờ tý đã nào!”
    Tôi nghe thấy tiếng anh gọi từ đằng sau, nhưng vẫn cắm cúi đi.
    “Tôi chỉ muốn nói chuyện thôi mà!”
    Tôi chạy vào góc ngoặt và mở cửa cầu thang bộ. Tôi đã dùng hết sức để mở cánh cửa thép đó. Nghe tiếng chân anh cũng đã rất gần, tôi phải nhanh lên mới được.
    Tôi lao như bay trên những bậc cầu thang và khi tôi vừa mới xoay mình để tiếp tục “bay” trên đoạn cầu thang thứ hai thì nghe thấy tiếng mở cánh cửa thép đó. Tóm lại là sao anh lại phải chạy theo tôi chứ!?
    “Làm ơn đợi một chút, được không!?”
    Tôi không đáp lại, không dừng lại, và cũng không ngoái lại. Tôi có thể nghe rõ mồn một tiếng bước chân rõ ràng là nhanh là mạnh hơn hẳn tôi. Chẳng công bằng chút nào, khi tôi đang không đi giày thể thao, mà anh thì chắc là có. Ngay lúc đó, tôi hơi với người ngó xuống qua khe cầu thang và thấy mình chỉ còn cách tầng dưới cùng có vài đoạn cầu thang. Tốt! Sắp xuống đến nơi rồi!
    “Bắt được rồi!” Anh phấn khích hét lên.
    Ngay trước khi tôi bước những bước chân cuối cùng khỏi cái cầu thang, tôi ngoái lại nhìn và thấy anh đang trèo lên tay vịn cầu thang. Anh đang làm cái trò khỉ gì vậy? Tôi coi như không thấy và chạy nhanh đến chỗ cửa thoát hiểm..
    “Ah- HA!” Anh thốt lên ngay khi đáp xuống ngay trước mặt tôi, chặn luôn đường chạy của tôi. Anh chàng này chắc bị dở hơi rồi mới liều lĩnh nhảy từ trên cao xuống như thế. “Bây giờ thì cô nhất địng phải nói chuyện với tôi rồi!”
    “Còn gì để nói đâu chứ? Chẳng còn gì cả. Nào bây giờ thì làm ơn tránh ra cho tôi đi!” Tôi vừa nói vừa đẩy anh ra để lại gần cái cửa.
    “Cô đang đi đâu thế hả?” Anh hỏi mà tay phải đã nắm chặt cái nắm đấm mở cửa. Như bị thôi miên, tôi nhìn bàn tay của anh một lúc. Tôi lại nhớ đến chuyện Bi thuận tay trái…
    “Không phải việc của anh.” Cuối cùng tôi cũng bật ra câu trả lời, giọng đầy vẻ tức giận.
    “Thực ra là rất là việc của tôi đấy.”
    Ơ kìa, dở hơi à. “Không phải.”
    “Phải mà.”
    “KHÔNG phải!” Tôi quay lưng lại và đi lên cầu thang, nhưng anh nắm lấy cổ tay tôi và giữ tôi lại.
    “Chán thật, anh làm sao vậy hả?”
    “Hey, tôi không phải là người lúc nào cũng bỏ chạy vô duyên vô cớ nhé!”
    “Vô duyên vô cớ!? Anh vừa…”
    “Và tôi cũng không phải là cái kẻ cứng đầu đến nỗi không chịu đứng lại để nói cho rõ mọi chuyện!?”
    “Nói rõ mọi chuyện!” Anh chàng này có tỉnh táo không đây? Chả lẽ anh không thấy là chúng ta đã nói quá đủ lúc ở trên lầu rồi à, với cô ta đó? “Tôi nhắc lại, không có gì để nói nữa cả. Rõ ràng là tôi đã gây ra rắc rối, và vì vậy tốt nhất là mọi chuyện nên dừng lại ở đây và hãy để tôi đi.”
    “Không, cho tôi hỏi cô một câu trước đã. Tại sao cô lại ở trong phòng ngủ?”
    “Tôi đã nói rồi, tôi không biết! Tôi còn phải nói đi nói lại bao nhiêu lần nữa thì anh mới tin?” Mặt tôi thì đã đỏ lựng lên rồi.
    “… Cô thề chứ?” Anh dịu giọng.
    “Thề, và tôi ước là chưa có chuệyn gì xảy ra thì tốt biết mấy, okay?!” Giọng nói của tôi lại run run theo dòng cảm xúc đang dâng trào mạnh mẽ bên trong.
    Anh nới lỏng bàn tay đang nắm lấy bàn tay tôi. “… Vậy thì, về mặt “Kĩ thậut”, cô chưa gây ra chuyện gì cả. Nên cô chẳng có lý do gì bỏ đi cả!”
    “Tôi có. Có thể chuyện xảy ra không phải do cố ý, nhưng dù sao thì tôi cũng đđã có lỗi với bạn gái anh.”
    “Cái gì? Bada á? Nếu vì những điều cô ta đã nói, thì tôi xin lỗi. Cô ấy cũng không có ý nói vậy đâu mà, tôi xin lỗi mà…”
    À, bây giờ thì là, cô ấy không có ý nói vậy…
    “Tôi sẽ nói chuyện với cô ấy. Chỉ là vì cô ấy nóng tính quá thôi mà.”
    “nhưng cô ấy có lý. Nếu tôi mà là bạn gái của anh, có khi tôi còn tức giận hơn nữa ý chứ… Làm sao có thể chung sống với một cô gái xa lạ…”
    “Cô ấy…, cô ấy, Bada đó…” Anh ngập ngừng. “Bada không phải là bạn gái của tôi.”
    “Cá… cái gì cơ?”
    “Nói ra thì chuyện dài dòng lắm, nhưng… giờ chúng tôi chỉ là bạn bè.”
    Bạn bè gì mà sống cùng nhau… ngủ cùng giường nữa chứ! Tôi muốn biết nhiều hơn nữa, nhưng tỏ ra tò mò quá đang trong lúc này thì chẳng thích hợp chút nào. Thế nên tôi đành nín cái sự tò mò của mình lại và chỉ nói trong tiếng thở dài. “Bây giờ thả tay tôi ra được chưa?… Anh làm tôi đau đấy.”
    “Chỉ thả ra nếu cô hứa là cô sẽ không bỏ chạy nữa.” Giờ này mà anh còn mặc cả được.
    Không hiểu sao, càng nói chuyện với anh, tôi lại càng cảm thấy thoải mái hơn với sự có mặt của anh bên cạnh. Và tự nhiên cái nhu cầu muốn vùng vằng bỏ đi ngay của tôi lại xẹp đi ít nhiều. “Thôi được rồi, tôi sẽ không bỏ chạy nữa. Thôi thả tay tôi ra đi.”
    Anh nhìn vào mắt tôi như muốn kiểm chứng mức độ thành thật, rồi nhìn xuống cổ tay tôi, và thả tay ra. “Xin lỗi… tôi không cố ý…”
    Tôi nắn bóp cái cổ tay tê rần của mình. Rồi nhận ra hai chân mình đang run lên bần bật vì cuộc rượt đuổi cam go vừa rồi, tôi ngồi bệch xuống chân cầu thang. Hơn nữa, tôi cũng không muốn anh nhận ra tôi đang bối rối và hồi hộp đến mức độ nào. Và ngạc nhiên chưa, anh ngồi xuống bên cạnh tôi, vừa đủ xa để khuỷu tay hai đứa không **ng nhau.
    Anh thở hắt ra một hơi. “Có thể hỏi em một câu hỏi nữa được không?”
    “Được…”
    “Tên em là gì?”
    Tôi bật cười khe khẽ. Cười trước sự ngốc nghếch của mình. Chẳng hiểu sao nhưng sau tất cả những chuyện đã xảy ra, trong tôi vẫn le lói một tia hy vọng rằng anh thực ra chính là Bi và một lúc nào đó, anh sẽ chợt nhớ ra tên tôi, nhớ ra tôi, như một phép lạ. Nghe mới ngớ ngẩn làm sao.
    “Tên tôi là Ki.”
    Anh nheo mắt và cười một nụ cười nửa miệng. “Đó không phải là tên thật của em, có vẻ là nickname thì đúng hơn.”
    “Sao anh biết?”
    “Ừ thì, Noeul cũng không phải tên thật của anh.”
    “Noeul? Là nickname của anh đó hả?” Như kiểu cả hai chúng tôi đang chơi trò giấu giếm thân phận thật sự với nhau vậy, dù là với những lý do khác nhau.
    “Ừ…”
    “Thế có định cho biết tên thật không đây?”
    “Thế còn em?”
    Tôi lắc đầu. Tôi chưa sẵn sàng đối diện với anh bằng con người thật của mình. Vì anh không phải là Bi, nên tôi chưa tin tưởng anh nhiều lắm. Sẽ cần phải có thời gian..
    “Ừ thì anh cũng đã đoán trước là em sẽ không nói ra đâu mà..”
    “Này em hỏi anh một câu được không?”
    “Hỏi đi.”
    “Tại sao… anh lại tốt với em như thế?”
    Anh ngã người ra đằng sau một chút. “Ừm, anh biết là nói thế này nghe có vẻ buồn cười… vì anh cũng chỉ mới gặp em mà thôi… nhưng, anh có cảm giác anh tìm thấy hình ảnh của chính mình trong em… hồi anh mới đến đây anh chỉ gặp toàn chuyện xúi quẩy.”
    “…”
    “Thêm vào đó, chúng ta đã có thoả thuận.” Anh vừa nói vừa đứng lên. “Anh không có thói quen không giữ lời hứa.”
    “I see..”
    “..rồi, bây giờ xong chưa? Em sẽ không chạy trốn nữa nhé?”
    “Ê, đừng bảo là anh vẫn giữ cái ý định giữ em ở chung với bọn anh đấy chứ?” không thể hiểu nỗi anh chàng này! Vẫn khăng khăng giữ cái ý định kỳ cục đó sau tất cả những chuyện vừa xảy ra trên kia. “Có là bạn gái hay không thì Bada cũng đang ở cùng anh? Và em nghĩ là cô ấy không…”, “Căn hộ đó cũng là nhà của anh nữa. Cả hai đứa cùng trả tiền thuê hàng tháng. Thế nên Bada không phải là người quyết định tất cả mọi chuyện.” Anh nói, với một bộ mặt nghiêm túc.
    Có vẻ cũng có lý, nhưng không hiểu sao tôi cứ có cảm giác bất an về chuyện này. Tôi bắt đầu hình dung ra cảnh Bada gọi tôi bằng “con này, con kia” thay vì gọi tên tôi. Tôi cũng chẳng quan tâm lắm chuyện người ta nghĩ gì về mình, nhưng dù sao thì cũng chẳng dễ chịu chút nào khi bị đối xử nhu vậy.
    “Anh biết đó là một quyết định không dễ dàng. Anh cũng hy vọng là Bada sẽ sớm biết thông cảm hơn và thay đổi thái độ, cũng phải mất một thời gian.” Anh nói trong lúc chìa tay ra tỏ ý muốn giúp tôi đứng lên. Tôi không nhận lấy bàn tay của anh mà tự mình đứng lên. Tôi nhìn đồng hồ.
    “Em… phải đi đâu à?”
    “Chắc vậy.” Tôi nói dối. Nhưng tôi nghĩ là tôi cũng cần chút thời gian để suy nghĩ và quyết định chuyện này. Và tôi muốn ở một mình trong lúc đó.
    “Kay, vậy thì thế này đi.” Anh thò tay vào túi quần và rút ra một cái chìa khoá nhỏ. “Đây là chìa khoà vào nhà. Em cầm lấy đi, và hãy nghĩ kĩ về lời đề nghị của anh.”
    Tôi nhìn chiếc chìa khoá trong tay anh nhưng không nhận lấy. Một chút ngại ngần. “Nhưng…”
    “Cứ cầm lấy đi. Khi em quay lại – nếu như em có quay lại – anh muốn có câu trả lời. Dù là em quay lại để ở lại, hay quay lại chỉ để trả lại chìa khoá. Được không?”
    “Yea..” Tôi cầm lấy chiếc chìa khoá. Điều duy nhất thúc giục tôi trong lúc đó là tôi phải thoát ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
    “Ngoan lắm. Tôi nay gặp lại em nhé.” Hai đứa nhìn nhau một lúc, rồi anh chậm rãi bước lên cầu thang, còn tôi cũng bước ra khỏi cửa không một lần ngoái lại…
    Chương 8:

    Phải mất hơn một tiếng đồng hồ Hikaru mới tìm được một con phố trông có vẻ quen quen. Ba tháng sống ở đây là ba tháng đầu tắt mặt tối với cái cửa hàng nên Hikaru cũng chẳng mấy khi có dịp thăm thú xung quanh. Kết cục là từ nãy tới giờ đã đi tới đi lui đến 10 vòng một khu phố mà vẫn chưa tìm ra đường về. Chỉ đến khi nhận ra con phố này quen quen… Hikaru nhìn sang bên đường, kia chẳng phải là cái quán karaoke đêm hôm trước sao… Thở phào nhẹ nhõm, vậy là biết đường về Cubic U rồi.
    15 phút gõ cửa + kiên nhẫn chờ đợi mà không thấy hồi âm, Hikaru kết luận là ông chủ nhà đi vắng mất rồi. Thở dài thất vọng, cô đành quay ra ngoài, trở lại xem xét Cubic U xem sao. Đang lắc thử nắm đấm cửa xem ông chủ nhà có thương tình mở khoá cho cô chưa thì nhìn thấy mẩu giấy được gài ở cửa sổ. Lại một lời nhắn nhủ khác của ông chủ nhà? Cô đưa tay cầm lấy mẩu giấy và mở ra, ngạc nhiên vì nét chữ của một người con gái…
    Chị Ki ơi, là Byul nè! Sáng nay em tới và thấy Cubic U đóng cửa, sao thế hả chị? Đừng có nói với em là từ giờ trở đi em lại phải dùng mấy cái máy giặt cà tàng trong kí túc đấy nhé. Mà thôi, nếu chị vẫn còn trong thành phố thì ghé qua chỗ em đi, và cho em biết một lí do chính đáng không là em sẽ “xử lí” chị ra trò vì tội làm cho em hết cả quần áo sạch để mặc rồi. Nhớ đấy!
    Hikaru bật cười. Cô đã quá bận rộn với chuyện cửa hàng, và cả mãi nhung nhớ Bi nữa, đến nỗi không nhận ra là hoá ra ở Seoul này mình đã có một người bạn. Và cô chợt nhận ra cô nhớ cái cô bé Byul nhí nhố này hơn cô tưởng.
    Rồi cô hồi tưởng lại mấy ngày vừa rồi của mình, nghĩ đến JoonHyung… đến Noeul… những người cô mới vô tình bắt gặp, và tất nhiên, chưa thể tin tưởng được. Với Byul thì khác, chẳng hiểu sao Hikaru lại có cảm giác như vậy. Hai chị em gặp nhau cũng chưa phải là nhiều, nhưng cả hai đều có vẻ muốn làm bạn với nhau, đó là điều đáng kể. Nhất là khi quá khứ của Hikaru không gắn liền với nhiều người bạn gái, nếu không muốn nói là hầu như không. Thế nên một người con gái muốn làm bạn với Hikaru…
    Hikaru đang cần một người để trút bầu tâm sự. Byul là lựa chọn duy nhất.
    Cô gập mẩu giấy lại và bỏ vào túi áo. Trước đó thì đã kịp ghi nhớ dịa chỉ Byul viết lại cho cô, Hikaru lại bắt đầu “cuộc hành trình” trên những con phố xa lạ để tìm đến kí túc xá của Byul.
    ***
    Phòng của Byul nhỏ nhắn xinh xắn. Bên trong cái vẻ ngoài nhí nhảnh của Byul có vẻ là một sinh viên chăm học. Vừa bước chân vào phòng là Hikaru đã rất ấn tượng với hàng chống sách đặt trên bàn học hoặc dưới sàn. Rất may là Hikaru đã không làm phiền “con ong chăm chỉ” Byul vì cô đến đúng lúc Byul vừa giải quyết xong đống bài tập trong ngày.
    “…Ôi. Chúa ơi.”
    Nghe xong chuyện của Hikaru mà Byul há hốc mầm kinh ngạc đến nỗi hàm dưới chạm đất luôn.
    “Thế đấy…” Hikaru thở dài.
    Ba tiếng đồng hồ, hơn một tí, hai chị em ngồi lì trong phòng kí túc của Byul để tâm sự. Suốt ba tiếng, là Byul im lặng ngồi nghe Hikaru kể chuyện và thi thoảng mới chen được một vài câu cảm thán. Và Hikaru đã kể cho Byul nghe tất cả. Kể về Bi, về sự mất tích bí ẩn của anh, về ba năm trời chờ đợi + dành dụm tiền của cô để bắt đầu công cuộc đi tìm Bi, về việc cô đã ở Hàn Quốc như thế nào để rồi kết cuộc chỉ tìm thấy một người có ngoại hình giống hệt Bi nhưng lại có vẻ không phải là anh. Cô đã kể về Noeul.
    “Rồi bây giờ chị định làm gì?”
    “Chị cũng không biết nữa, mọi việc cứ rối beng cả lên thế này…” Hikaru mệt mỏi úp mặt vào hai đầu gối.
    “…Kể ra mà bụng đói meo thì nghĩ được cái gì, đi ăn đã đi!”
    “Chị không đi được.” Hikaru lấy chiếc chìa khoá căn hộ của Noeul ra và giơ lên, “Hắn bảo là tối nay phải về đấy. Và chị phải quyết định là ở lại hoặc ra đi…”
    “Thế chị định thế nào?”
    “Tất nhiên là không. Chị không muốn alị là kẻ phá đám sau tất cả…”
    “Cái gì!?” Byul bất ngờ túm lấy cái gối và ném trúng đầu Hikaru. “Chị hâm à? Đừng có từ chối chứ!” Byul lại túm lấy cái gối nữa ném đi nhưng lần này Hikaru đã né được.
    “S… sao lại không?”
    “Thì nghĩ mà xem, chị đã phải trải qua bao nhiêu vất vả như vậy, bây giờ chị chết đuối vớ được cọc còn chê là sao!”
    “Chẳng có cái cọc quái nào ở đây cả! Noeul đâu phải là Bi. Chị đang đi vào ngõ cụt thì có.” Hikaru ném lại cái gối nhưng Byul bắt được.
    “Nhưng mà, thứ nhất là chính chị cũng chưa chắc chắn lắm về chuyện đó, đúng không nào? Thứ hai là hắn ta đã hứa sẽ íup chị tìm cái anh kia. Hắn chả nói là biết một số người có thể giúp đỡ còn gì!?”
    “…uh, có thể.”
    “Seoul là một thành phố TO điên lên. Chị phải cố tận dụng tất cả những sự giúp đỡ nào chị có được. Em cũng sẽ giúp nữa, nếu chị cần. Nhưng nếu chỉ có một mình em giúp thì, xin lỗi nha, không có đâu!”
    Hikaru gật đầu. Cô ghét phải thừa nhận điều này, Byul có lý. Noeul đến giờ vẫn chưa có bất cứ dấu hiệu nguy hiểm nào, chỉ là Hikaru không thể bỏ qua một sự thật là chắc chắn cô sẽ gặp đầy vấn đề với Bada nếu chung sống với hai người đó.
    “Thế còn Bada thì sao?” Hikaru vẫn cố vớt vát quan điểm của mình.
    “Cô ta thì sao chứ? Lúc nào cô ta còn chưa kiếm được một lý do chính đáng để ghét chị thì chị lo gì chứ.” Byul thẳng thừng. “Em chỉ đang nói hộ chị điều mà chị không dám thừa nhận, Ki. Chị cần sự giúp đỡ của hắn ta…”
    ***
    Lần đầu tiên kể từ khi đến sống ở căn hộ này, Noeul chuẩn bị bàn ăn cho 3 người. Anh vui vẻ rót nước đầy 3 cái cốc, trong khi Bada nhăn mặt nhìn anh với vẻ khó chịu.
    “Làm gì mà cứ cười nhăn cười nhở lên thế?” Bada lầm bầm hỏi.
    “Đâu có gì đâu. Anh chẳng hiểu em nói gì cả.” Noeul trả lời một cách rất là… lịch sự. Bada quay mặt đi chỗ khác, cô không chịu được cái vẻ hớn ha hớn hở của anh.
    “Hy vọng hai người thích mì spaghetti.” Đúng lúc đó Hikaru từ bếp bước ra, trên tay là một cái nồi to bốc hơi nghi ngút. Mặt cô đỏ bừng vì vừa nấu nướng xong, tóc được cột lại bằng một cái băng-đô. Cô vội vã đặt cái nồi xuống bàn. “Ouch, nóng thế. Cẩn thận đấy!”
    “Hehe!” Noeul xoa hai tay vào nhau và nhanh ***ng chọc cái dĩa vào cái nồi, tự phục vụ. Một ngoạm đầu tiên và… Bang! Anh choáng váng…
    “Ôi úa ôi… ái ày ngoong kực!” Anh lúng búng nói với cái miệng đầy mì. “Bada, em phải ăn mới được!” Noeul múc một ít mì vào đĩa cho Bada, mặc kệ thái độ miễn cưỡng của cô. nhưng rồi cô cũng cầm dĩa lên ăn.
    “Cũng được.” Cô nhạt nhẽo nói.
    “Ngon tuyệt đấy chứ!” Noeul chỉnh lại. Anh quay qua Hikaru và nhiệt tình bắt tay cô. “Ki, chào mừng đến tổ ấm mới! Chúng tôi rất vui vì cô đã quyết định ở lại!”
    “Là anh thôi chứ…”
    ***
    Thức dậy vào buổi sáng hôm sau, thấy mình vẫn còn nằm nguyên trên ghế xa-lông. Cảm ơn Chúa.
    Tôi ngồi dậy lấy cái túi để cạnh ghế lục tìm lấy một bộ quần áo để thay. Chẳng biết đến khi nào ông chủ nhà của tôi mới quay lại cho tôi dọn đồ nữa, may quá Byul đã rất tốt bụng co tôi mượn vài bộ quần áo dùng tạm. Và may nữa là hai chị em lại cùng cỡ với nhau. Vấn đề duy nhất là phong cách quàn áo của cô bé này không ổn với tôi tẹo nào. Tôi tự hỏi sao lại có một sinh viên đại học ăn mặc cứ như thể mình mới vào trung học vậy.
    Thôi thì các cụ đã dạy, méo mó có hơn không, tôi vơ đại một bộ quần áo và lệt xệt bước vào phòng tắm. Đang thay đồ thì bắt gặp một mẫu giấy nhắn màu xanh dính vào một bộ dao cạo râu. Trên đó viết. “Bada, không được dùng dao cạo râu của anh để cạo chân!!” Tôi bật cười khe khẽ, thầm nhủ hẳn Bada và Noeul rất là thân thiết…
    Nhưng suy nghĩ đó không còn làm tôi “lăn tăn” như hôm trước..
    Giờ thì Noeul đã là Noeul, không còn là “Bi”, và đương nhiên trở thành một người con trai tôi mới quen biết. Thế nên chẳng có lí gì tôi lại đi có cảm tình với anh. Tôi thừa nhận cái ngoại hình giống hệt Bi của anh không phải là không có tác động đối với tôi, nếu không muốn nói là đôi khi làm tôi có những cảm giác thật là… kì quái. Nhưng giờ thì tôi đã chắc đến 9 phần là anh không phải là anh, ý tôi là, Noeul không phải là Bi. Càng ngày tôi càng nhận ra nhiều điểm khác biệt giữa hai người.
    Không giống với Noeul, Bi kín đáo và khó gần, và trầm lặng… Nếu như người khác thấy mếch lòng vì những đặc điểm đó, thì ngược lại, đó lại là những đặc điểm khiến tôi ngưỡng mộ anh. Dù sao thì khi mới quen, anh cũng thật là khó hiểu. Và đó cũng là lí do khi mới thành đôi, chúng tôi suốt ngày cãi nhau.
    Mặc đồ xong, tôi bước ra khỏi nhà tắm và chợt nghe thấy có tiếng động phát ra từ một trong những căn phòng. Tôi tò mò đi lại gần, thấy cửa khép hờ nhưng khi nhìn qua thì chỉ thấy một màu trắng toát. Không rõ đó là phòng của Noeul hay Bada nên tôi gõ cửa..
    “Hả? Ki à? Là em hả?” Tiếng Noeul trả lời. “{Em vào cũng được, nhưng mà còn lộn xộn lắm.”
    nhẹ nhàng, tôi đẩy cửa và bước vào. Ngỡ ngàng, hoá racăn phòng đang được sơn lại. Và Noeul đang đứng giữa phòng, giữa một nửa căn phòng đã được sơn trắng tinh và nửa còn lại vẫn xù xì với màu sơn cũ. Quần áo của anh lấm tấm những đốm sơn màu trắng. Anh đặt chổi sơn xuống và quay lại phía tôi, lấy tay quyệt mồ hôi đang lấm tấm trên trán, vô tình để lại một vệt sơn trắng, làm tôi bật cười khúc khích.
    “Sao thế?”
    “Không có gì, chỉ là anh đang dính sơn trên mặt kìa.”
    “Oh…”
    “Hehe, dính cả trên tóc nữa kìa.”
    “Uh, biết rồi. Anh có thể tự xây được cả căn phòng nhưng mà mấy cái trò sơn quét này thì tệ lắm.”
    Tôi nhìn quanh. “Vậy là anh xây căn phòng này sao?” Có chút ấn tượng. Xem ra anh làm đâu có đến nỗi tồi, nếu không muốn nói là khá được đấy chứ.
    “Yea, anh làm cho nó rộng ra một chút. Hồi bọn anh mới chuyển về đây, cái phòng này chỉ là một cái kho bé như lỗ mũi. Nhưng rồi một năm trước, anh và Bada… thôi cứ coi như là anh nghĩ nếu anh có thêm một căn phòng riêng thì sẽ tốt hơn.” Noeul nhấc một cái thùng lên và lật ngược lại, làm thành cái ghế để ngồi lên. Anh lật một cái nữa và đặt trước mặt anh. “Ngồi không?” Anh ngước nhìn tôi hỏi.
    “Uhm… có chứ.” Tôi ngồi xuống cạnh anh. Tôi nghĩ anh đã n1oi thật về chuyện anh và Bada đã không còn là một đôi.
    “Sao, em thấy sao? Ý anh là về căn phòng này?”
    “Trông được lắm! Anh đã từng xây nhà chưa?”
    Anh bật cười trước câu hỏi của tôi. “Có thể đã từng, có thể là chưa. Chính anh còn ngạc nhiên khi mình tự làm được mấy việc này.” Câu trả lời của anh làm tôi ngớ người ra chả hiểu gì cả.
    “Thế… Bada đâu rồi?” Tôi chuyển chủ đề.
    ” À, cô ấy đi thăm cha. Cô ấy mà không thường xuyên đến thăm là ông cụ lại giận. Con gái độc mà, trong tương lai cô ấy có thể thừa kế cả công ty của cha cô ấy.” Vừa nói anh vừa đưa mắt nhìn bức tường đã được sơn, sản phầm của mình.
    “Vậy sao hai người không cưới nhau?”
    Anh nhìn tôi, gương mặt đanh lại. Tôi không thể tin nổi là mình lại không nhận ra đó là một câu hỏi không thể vô duyên hơn được nữa. Giá mà có cái lỗ nào ở đây là tôi chui xuống liền. mặt tôi đỏ bừng lên. Cách duy nhất tôi nghĩ ra để cứu chữa cho lỗi lầm vô duyên thậm tệ của mình là lúng búng nói thêm.. “À.. ý em là… không biết em hỏi thế có sao không… câu hỏi vô duyên quá, hai người còn trẻ thế..”
    “Không, không sao. Anh biết là trước sau gì anh cũng phải giải thích ới em chuyện này.” Anh nói với tôi bằng giọng trấn an. “Khi mới gặp Bada, anh không ra làm sao cả. Nói thế nào nhỉ,thật ra, sự thật là, anh đã đi theo Bada về nhà trong tình trạng say lướt khướt! Haha!”
    “Ôi thế á?”
    “Yeah! Nhưng mà anh thề là anh say nhưng không có làm bậy gì!” Anh nói tiếp. “Thế rồi anh lăn quay ra ngay trước của nhà cô ấy. Anh nghĩ là cô ấy đã có chút thương cảm, thế nên đã cho anh vào nhà và còn cho uống cà phê nữa. Rồi anh nhận thấy cô ấy có vẻ đang lo âu chuyện gì, nên hai đứa ngồi tâm sự. Rồi nhận ra cả hai đứa đang trải qua một quãng đời thật khó khăn và có lẽ là cần đến tình cảm động viên..”
    Khuôn mặt anh như trầm xuống theo câu chuyện. “Em xin lỗi, nếu nhắc lại những chuyện này khiến anh không vui thì thôi đi, không sao đâu mà.”
    “Nah, anh không sao. Đôi khi nhắc lại những chuyện này cũng tốt. Được chia sẻ còn tốt hơn là cứ giữ khư khư trong lòng một mình.” Tôi gật đầu đồng tình. “Giờ anh mới chợt nhận ra Bada rất ít khi nói ra những cảm nhận cảu mình.”
    “Nghe giống hệt một người quen của em.” Tôi nhớ đến Bi. “Rồi chuyện gì đã xảy ra giữa anh và Bada sau đó?”
    “À thì bọn anh bắt đầu hẹn hò… và trở nên rất thân thiềt. Bây giờ vẫn vậy thôi, nhưng kiểu khác.. Sau một thời gian, anh bắt đầu nhận ra sự thực là anh quan tâm và chăm sóc Bada giống như một cô em gái hơn là bạn gái. Tính cách bọn anh cũng không hợp nhau lắm. Cả hai đứa đã thất vọng không kém gì nhau khi cùng nậnh ra là hai đứa không phải sinh ra để dành cho nhau… nhưng cô ấy có vẻ không muốn chấp nhận sự thật đó. Anh tệ quá nhỉ!”
    “Em không biết rõ là chuyện đã xảy ra như thế nào, nhưng em nghĩ là không nên tự trách mình vì những chuyện đó. Đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng theo ý mình được đâu. Hai người có vẻ vẫn là bạn tốt của nhau, như vậy hai người đâu có đánh mất người kia. Và có trời mới biết được là nhỡ đâu trong tương lai hai người lại nhận ra những cảm xúc mới mẻ và lại viết tiếp câu chuyện dang dở của mình…”
    Anh nhìn qua tôi, có vẻ ngạc nhiên trước những lí luận đầy ánh sáng tích cực của tôi. “Anh cũng chả biết nữa… Chỉ biết là, Bada tuy tính tình không được dễ chịu cho lắm, nhưng anh vẫn luôn tin cô ấy là một người tốt.”
    Có vẻ hơi kì cục khi lại đi nói những lời tốt đẹp cho một cô gái ch8ảng coi mình ra gì, nhưng tôi không thể phủ nhận được cái cảm giác về một mối liên hệ tình cảm vô hình giữa hai người bọn họ. Họ… trông cũng đẹp đôi đấy chứ. Tôi vươn vai và đưa tay lên vuốt tóc trong lúc câu chuyện đang tạm dừng.
    “Em đang nuôi tóc dài đấy hả? Trông dài hơn hẳn hồi mới mở cửa hàng rồi!” Noeul lại tự nhiên bình luận vu vơ.
    Woa, khoan đã nào. Có thật là anh chàng này còn nhớ 3 tháng trước tôi trông thế nào không đây? Hồi đó anh lạnh nhạt với tôi thế cơ mà, như thể với anh tôi không hề tồn tại ý chứ.
    Dù sao tôi cũng phải đáp lại. “Yea, hồi trước tóc củaem ngắn hơn thế này. Để em nhớ coi lần cuối cùng em có một mái tóc không ngắn lắm là khì nào… cũng lâu rồi, chắc phải từ hồi cấp 2.”
    Vậy chắc là hồi học trung học tôi gặp chuyện không vui, bởi vì tôi chỉ cắt tóc khi gặp chuyện không hay xảy ra. Và nó sẽ giúp tôi phấn chấn hơn.. Một mái tóc mới, giống như một khởi đầu mới vậy.
    Nhưng lần này, tôi nghĩ là tôi sẽ nuôi lại tóc. Nhìn từng lọn tóc của mình bị cắt đi cũng giống như nhìn những vướng mắt của mình rời bỏ mình. và cũng có thể… có thể đó là lí do tại sao tôi không trưởng thành nhiều hơn như tôi từng mong muốn. Giờ tôi không muốn chối bỏ quá khứ của mình, chối bỏ con người cũ của mình nữa.
    Câu chuyện lại rơi vào khoảng lặng. Noeul hắng giọng phá vỡ sự im lặng bối rối đó. “Có lẽ anh phải làm nốt đã. Cảm ơn em đã nói chuyện với anh. Hoá ra em cũng không cứng nhắc như anh tưởng đâu nhỉ.”
    Cứng nhắc? Cái gì cơ? Tôi bật cười. Nghĩ lại những lần trước đây nói chuyệnh với anh, có quá nửa thời gian là tôi tìm cách chạy trốn khỏi anh. Anh nghĩ như vậy về tôi cũng là phải. “Không có gì.” Tôi đứng lên. “Em hơi đói, anh thế nào? Đang nghĩ xem có cái gì em có thể nấu được không?”
    Anh nhe răng cười rõ tươi. “Em muốn nấu ăn lúc nào cũng được! Anh không phản đối!”
    “Được. Thế thì em xắn tay vào bếp đây.”
    Tôi vui vẻ đi vào bếp và mở tủ lạnh ra xem xem có đồ gì để nấu ăn được không. Hơi chán, hai người này chẳng bao giờ nấu ăn ở nhà nên cũng chẳng trữ thức ăn trong tủ lạnh. Nhưng xem ra cũng đủ gia vị để làm bánh kếp và trứng rán.
    Mở tủ chạn ra tôi tìm thấy đường và một số thứ khác. Bột mì thì ở đâu nhỉ? Tôi nhìn xem chỗ nào khả dĩ có thể cất giấu đồ ăn nữa. Tôi nhìn thấy một ngăn tủ hai cánh trượt ở dưới cái lò vi sóng. Có thể là chỗ này lắm.
    Nhưng khi tôi vừa mở hai cánh cửa tủ ra… giật mình, và đầu óc bỗng trống rỗng. Tôi lùi một bước… Không tin vào mắt mình nữa. Ngay tại đó, trong cái khoảng trống phía sau hai cánh cửa trượt… là một cái máy giặt và một cái máy sấy đồ.

     

    Còn tiếp -> Cửa tiệm giặc là phần 2


    Post Tagged with
Comments are closed.